Đường tổng bước vào phòng biên tập với ly trà sữa trên tay — và khựng lại khi thấy một Nhiếp chính vương mặc giáp đứng chắn trước bàn Lâm Hạ. Nhưng cú sốc thật sự không nằm ở người đàn ông bước ra từ sách, mà ở dòng chữ laptop vừa tự gõ: “tác giả thật của cuốn sách này vừa bước vào phòng, tay cầm một ly trà sữa.”
Cánh cửa kính mở hẳn, và cùng với nó là một luồng nước hoa gỗ trầm lạnh tanh mà cả tầng mười hai đều thuộc lòng: mùi của Đường tổng — Tổng biên tập, người phụ nữ bốn mươi tuổi đi giày cao gót không bao giờ phát ra tiếng động, và cắt bản thảo còn nhanh hơn cắt lương. Bà bước vào, tay cầm ly trà sữa mới mua, mắt còn dán vào điện thoại, buông một câu quen thuộc: “Lâm Hạ, họp một giờ, bản kế hoạch quý bốn của em đâu—” Rồi bà ngẩng lên. Và im bặt.
Giữa văn phòng biên tập, dưới ánh đèn néon trắng, một người đàn ông cao lớn mặc giáp bạc đứng chắn trước bàn Lâm Hạ, tay đặt hờ nơi hông như đang tìm chuôi kiếm, ánh mắt sắc lạnh quét thẳng vào bà. Ly trà sữa trong tay Đường tổng nghiêng đi một độ nguy hiểm.
Lâm Hạ cảm thấy cả mười năm sự nghiệp của mình treo lơ lửng trên đúng cái độ nghiêng ấy. Trong đầu cô, hàng chục lời giải thích lao qua như tàu cao tốc — và mỗi cái đều dẫn thẳng tới phòng nhân sự. Cô hít một hơi, đứng bật dậy, dùng đúng cái giọng cô vẫn dùng để cứu một bản thảo sắp bị “kill”: giọng bình thản đến mức chính mình cũng suýt tin. “Chị Đường! Đây là… người mẫu cosplay ạ. Bên em thuê chụp bìa cho bộ ngôn tình cổ trang quý bốn. Anh ấy… vào nhầm phòng.”
“Cosplay,” Đường tổng lặp lại, chậm rãi, ánh mắt trượt từ đôi giáp có vết xước thật đến bao kiếm bằng da đã sờn. Bà làm nghề sách hai mươi năm, bà đã thấy đủ loại đạo cụ. Và bà biết đạo cụ không có mùi kim loại và mồ hôi ngựa như thế này. “Người mẫu của em… đứng tấn kiểu gì mà như sắp chém người vậy?”
“Ảnh nhập vai hơi sâu chị ạ,” Tiểu Nghiêm nhảy vào đỡ lời, và ngay lập tức Lâm Hạ biết mình xong. Mặt cậu thực tập sinh trắng như tờ giấy in thử, giọng vỡ ra từng mảnh. “Ảnh… ảnh là diễn viên phương pháp! Kiểu Lương Triều Vỹ ấy chị! Vào vai là không ra! Em… em vừa mời ảnh ly nước mà ảnh đòi em quỳ!”
Lâm Hạ nhắm mắt lại một giây. Cố Trạm Uyên, về phần mình, không hề hay biết vận mệnh của cả căn phòng đang nằm trong tay diễn xuất của một thực tập sinh. Hắn chỉ nhìn thấy một điều: thêm một người đàn bà bước vào, dáng đi của kẻ quen ra lệnh, ánh mắt của kẻ đo lường đối thủ trước khi ra đòn. Trong thế giới của hắn, một người như thế là một thế lực — và một thế lực chưa rõ địch bạn thì phải phòng bị. Hắn khẽ nghiêng người, chắn kỹ hơn trước mặt Lâm Hạ, và cất giọng trầm như chuông đồng: “Nàng là ai? Báo danh. Trong phủ này, không ai được tự tiện tới gần vương phi của bổn vương mà chưa thông báo.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Đường tổng chớp mắt. “Vương… phi?”
“Đài từ ạ!” Lâm Hạ gần như hét lên, chồm tới kéo tay áo giáp của Cố Trạm Uyên, cười méo xẹo với sếp. “Kịch bản đó chị! Bên em đang thử một concept truyện tương tác, nhân vật xưng hô vậy cho khách hàng có… trải nghiệm nhập vai. Anh ấy đang chạy thử thoại. Đúng không anh? Đúng không—” Cô nghiến răng, hạ giọng xuống chỉ đủ hắn nghe, bằng thứ tiếng cầu xin mà mười tám chương qua chưa từng phải dùng. “Vương gia, thiếp lạy chàng. Người này là… quan trên của thiếp. Ở đây quan trên còn đáng sợ hơn thích khách. Chàng im một lát, thiếp xin đền chàng cả một vò rượu ngon.”
Có lẽ chính hai chữ “quan trên” đã chạm đúng thứ gì đó trong đầu một kẻ cả đời sống giữa triều nghi. Cố Trạm Uyên khẽ nhíu mày, đảo mắt nhìn Đường tổng thêm một lần — lần này không phải như nhìn địch, mà như nhìn một vị đại thần khó chơi trong buổi chầu — rồi hắn từ từ buông tay khỏi bao kiếm rỗng. “Vì nàng,” hắn nói khẽ, “ta tạm nể mặt vị đại nhân này. Nhưng nàng phải giải thích cho ta, cái thế giới không có kiếm mà đàn bà cầm quyền này, rốt cuộc là nơi nào.”
Đường tổng bật cười — một tiếng cười hoài nghi nhưng đã dịu đi đôi phần, bởi lời giải thích “truyện tương tác” vừa vặn đủ hợp lý với một tòa soạn suốt ngày nghĩ ra concept điên rồ. “Được lắm, Lâm Hạ. Concept này mà chạy được thì quý bốn em lên trưởng ban.” Bà nhấp một ngụm trà sữa, hất cằm về phía Cố Trạm Uyên. “Diễn viên khá đấy. Ánh mắt có thần. Nhưng bảo anh ta thay đồ đi, một giờ họp rồi, tôi không muốn cả phòng chụp lén tung lên mạng.” Rồi bà quay gót, và Lâm Hạ suýt khuỵu xuống vì nhẹ nhõm.
Suýt. Vì đúng khoảnh khắc gót giày Đường tổng vừa xoay, cái laptop trên bàn lại rùng mình một nhịp. Màn hình sáng lên. Con trỏ, cái con trỏ mà Tiểu Nghiêm đã ghì lại bằng bao nhiêu cú Ctrl-Z, lại bắt đầu tự nhích — chậm rãi, kiên nhẫn, độc địa. Và trên nền trang trắng, một dòng chữ mới hiện ra, từng ký tự một, sắc như dao rạch giấy.
Lâm Hạ đọc, và máu trong người cô nguội đi từng độ. Vì dòng chữ ấy không nói về Uyển Nhi. Không nói về nàng nữ chính. Nó viết, lạnh lùng và chính xác đến rợn người: “Nhân vật phụ tên Lâm Hạ tưởng mình là người đọc. Nhưng mọi biên tập viên đều có một Tổng biên tập. Và tác giả thật của cuốn sách này vừa bước vào phòng, tay cầm một ly trà sữa.”
Cô ngẩng phắt lên. Đường tổng đã đi được ba bước ra cửa. Nhưng ngay lúc dòng chữ hiện đủ, người phụ nữ ấy bỗng khựng lại giữa sàn — không quay đầu, chỉ dừng — và bàn tay cầm ly trà sữa của bà run lên rất khẽ, như thể chính bà cũng vừa nghe thấy một điều đáng lẽ không ai được biết.
Rồi Đường tổng cất giọng, vẫn quay lưng về phía cả ba, nhẹ nhàng đến lạnh người: “Lâm Hạ này. Cái concept truyện tương tác của em… ai nghĩ ra cốt vậy? Vì chị thấy nó quen lắm.” Bà chầm chậm xoay người lại, và lần đầu tiên trong mười năm, Lâm Hạ thấy trong mắt sếp mình một thứ ánh sáng cô chưa từng thấy — không phải của một tổng biên tập, mà của một người vừa nhận ra tạo vật của mình đang cựa quậy. “Chị viết cái mở đầu đó… từ mười năm trước.”
Leave a Reply