Nắp hộp gấm vừa nâng lên, ánh nến hắt vào trong, và Ngọc Lam nghe rõ tiếng tim mình hẫng một nhịp. Không phải vàng ngọc, không phải gấm vóc. Nằm gọn trên lớp lụa đỏ là một mảnh sứ vỡ — cong cong, sắc cạnh, dưới đáy khắc một dấu triện son đỏ au. Nàng đưa tay chạm vào, đầu ngón lạnh toát: đường vân trên mảnh sứ này ăn khớp đến từng ly với vết gãy của mảnh sứ đang giấu trong vạt áo nàng. Hai nửa của cùng một chiếc bình. Kẻ nào đó ở Đông cung đã cầm trong tay nửa mảnh còn lại — nửa mà đêm qua, giữa cơn hỗn loạn ở Thượng Dược cục, nàng đã tưởng nó vỡ vụn dưới gót giày Cấm quân.
“Con lui ra ngoài, đóng cửa lại.” Thẩm Thái sư trầm giọng bảo Triệu ma ma. Đợi tiếng bước chân bà vú xa dần, ông mới nhìn con gái, ánh mắt vị lão thần lần đầu tiên có một tia dè dặt mà nàng chưa từng thấy. “Lam nhi, con nói cho ta biết — chiếc bình đêm qua vỡ mấy mảnh?”
“Vỡ làm ba.” Ngọc Lam đáp, cổ họng khô khốc. “Con giữ một, nửa còn lại lăn vào gầm án thuốc, con tưởng đã nát. Còn mảnh thứ ba…” Nàng ngừng lại, sống lưng lạnh dần. Mảnh thứ ba, nàng chưa từng thấy nó ở đâu. Vậy mà giờ đây, một trong hai nửa nàng ngỡ đã mất lại nằm ngay ngắn trong hộp gấm của Thái tử, được đưa tới tận cổng sau Thẩm phủ giữa canh ba, kèm theo một lời dặn lạnh người: mở ra xem ngay trong đêm.
Kiếp trước, Ngọc Lam chưa từng nghe một lời nào về mối liên hệ giữa Đông cung và án Thượng Dược cục. Trong ký ức nàng, Thái tử là một người nhu nhược, quanh năm dưỡng bệnh trong cung, chưa từng nhúng tay vào tranh đấu. Vậy mà đêm nay, chính vị Thái tử ấy lại là người nhanh tay hơn cả Tề vương, hơn cả Hoàng hậu — nhặt được nửa mảnh sứ ngay giữa hiện trường bị niêm phong, rồi lặng lẽ trao lại cho nàng. Nàng chợt hiểu ra một điều khiến gan ruột lạnh đi: ván cờ này có nhiều tay chơi hơn nàng tưởng. Và có kẻ đã ngồi vào bàn từ rất lâu, ẩn mình sau tấm bình phong mang tên “bệnh tật”.
“Dưới đáy hộp còn gì nữa không?” Thẩm Thái sư hỏi. Ngọc Lam nhấc mảnh sứ lên, và quả nhiên, dưới lớp lụa đỏ lộ ra một mảnh giấy hoa tiên gấp tư. Nàng mở ra. Trên giấy không đề tên, không đóng ấn, chỉ vỏn vẹn tám chữ viết bằng nét bút gầy guộc mà cứng cỏi: “Sáng mai vào yến, chớ dâng bình lên.”
Tám chữ ấy như một mũi kim đâm thẳng vào nước cờ nàng vừa định bày. Cả đêm nay, kế của nàng chỉ có một: để phụ thân mang mảnh sứ ra giữa yến Thưởng Hoa, vạch trần dấu triện của Lý Chiêu Nghi trước mặt bá quan, biến cái bẫy giăng cho Thẩm gia thành cái thòng lọng thắt vào cổ phe ngoại thích. Vậy mà người ở Đông cung lại bảo nàng: chớ dâng bình lên. Rốt cuộc là kẻ ấy muốn cứu nàng, hay muốn tước đi quân bài duy nhất trong tay nàng trước giờ lâm trận?
“Phụ thân,” Ngọc Lam chậm rãi, ép mình bình tĩnh, “tám chữ này, con nghĩ không phải hảo ý. Nếu ngày mai chúng ta không dâng bình, thì mảnh sứ trong tay ta chỉ còn là một vật chết. Ngược lại, kẻ nào giữ nửa mảnh còn lại sẽ nắm trọn thế chủ động — muốn dâng lúc nào thì dâng, muốn vu cho ai thì vu. Người ở Đông cung đang muốn con tự trói tay mình.” Nàng ngước lên. “Nhưng cũng có thể… đây là một lời cảnh báo. Rằng ngày mai, tại yến, sẽ có một biến cố khiến chiếc bình vừa dâng lên đã lập tức thành họa. Con chưa đoán được là biến cố gì.”
Thẩm Thái sư trầm ngâm hồi lâu, những nếp nhăn nơi trán hằn sâu như khắc. Ông vốn là bậc thầy của sự ngay thẳng, cả đời tin rằng chỉ cần cầm chứng cứ trong tay là đủ để đòi lại công đạo. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên, ông nhận ra thứ vũ khí sắc bén nhất chốn triều đường không phải chứng cứ, mà là thời điểm dâng chứng cứ. “Con nói đúng,” cuối cùng ông thở dài. “Một mảnh sứ, trong tay ta là dao, trong tay địch là thòng lọng. Cái ta thiếu không phải bằng chứng, mà là biết địch sẽ ra đòn vào lúc nào.”
Ngọc Lam đặt hai nửa mảnh sứ cạnh nhau trên án thư. Dưới ánh nến, hai vết gãy khép lại vừa khít, dấu triện son đỏ hiện lên trọn vẹn: bốn chữ triện thể quanh co như rắn cuộn — “Chiêu Nghi tư dụng”. Bốn chữ ấy đủ để tru di ba họ nhà Lý Chiêu Nghi, nhưng cũng đủ để bất cứ ai cầm nó chết không toàn thây, nếu ra đòn sai một khắc. Nàng nhìn thật lâu vào con triện, rồi trong đầu lóe lên một tia sáng lạnh.
“Phụ thân, con đã nghĩ ra.” Giọng nàng khẽ nhưng chắc. “Người ở Đông cung dặn ta chớ dâng bình. Vậy ngày mai, con sẽ để phụ thân đến yến tay không, thật sự tay không, như thể Thẩm gia chẳng nắm giữ điều gì. Hai nửa mảnh sứ này ta sẽ tách ra: một nửa giao cho một người con tin tưởng mang giấu bên ngoài cung, một nửa… con sẽ tự mình mang theo, nhưng không phải để dâng lên. Mà để dụ kẻ đứng sau ra tay trước. Chỉ cần chúng tưởng ta yếu thế, chúng sẽ nôn nóng ra đòn — và khi lưỡi dao của chúng vừa vung lên, con sẽ biết đích xác kẻ nào cầm chuôi.”
Thẩm Thái sư nhìn con gái, trong đôi mắt già nua thoáng qua một nỗi vừa xót xa vừa kinh ngạc. Đứa con gái mà mới hôm qua ông còn coi là tiểu thư khuê các không biết việc đời, đêm nay lại ngồi trước mặt ông, bày một thế cờ mà cả những môn khách lão luyện cũng chưa chắc nghĩ ra. Ông không hỏi vì sao. Có những điều, một người cha khôn ngoan biết là không nên hỏi. “Được,” ông gật đầu. “Ta tin con một lần này.”
Trời bên ngoài đã hửng. Vệt sáng đầu tiên của ban mai len qua khe cửa, rọi lên hai nửa mảnh sứ ghép liền trên án thư, khiến dấu triện son như rỉ máu. Ngọc Lam đứng dậy, cẩn thận tách rời hai mảnh, gói riêng từng nửa. Đúng lúc ấy, bên ngoài lại vọng vào tiếng Triệu ma ma, lần này không còn hoảng loạn mà run lên vì một nỗi sợ khác: “Lão gia… tiểu thư… ngoài cổng chính có xe của cung đình tới đón. Nội thị nói… nói bệ hạ đổi ý rồi. Yến Thưởng Hoa không mở vào giờ Tỵ nữa — mà mở ngay bây giờ. Xe đã chờ sẵn, giục cả phủ lập tức tiến cung, không được chậm một khắc.”
Ngọc Lam đứng chết lặng giữa gian thư phòng, hai nửa mảnh sứ còn nắm chặt trong hai tay. Kế của nàng dựng trên một chữ “thời”: nàng cần vài canh giờ để giấu người, để bày quân, để dụ địch. Vậy mà chỉ một câu đổi ý của bệ hạ đã cướp sạch khoảng thời gian ấy, đẩy cả Thẩm gia bước thẳng vào yến tiệc định mệnh khi nàng còn chưa kịp đặt xong quân cờ đầu tiên. Nàng ngẩng lên nhìn phụ thân, rồi nhìn ra cỗ xe cung đình đang đợi ngoài sân mờ sương — và trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt hiểu: tám chữ trong hộp gấm không phải lời khuyên. Đó là một lời báo trước. Có kẻ đã biết bệ hạ sẽ đổi giờ. Có kẻ, ngay lúc này, đang đứng cao hơn cả nàng lẫn Hoàng hậu, lặng lẽ nhìn xuống bàn cờ — và vừa đẩy nàng vào thế phải đi nước cờ đầu tiên khi tay còn trắng.
Leave a Reply