Chương 26: Đến kịp dưới gốc bàng
Chín giờ sáng. Phòng họp tầng hai mươi bảy chật kín. Tống Nghiêm ngồi ở vị trí chủ tọa, tự tin sắp thâu tóm xong tất cả. Cho đến khi cánh cửa bật mở, và Lục Trạch Viễn bước vào.
“Ngồi nhầm ghế rồi, anh Tống.” Giọng anh lạnh như băng. Anh ném lên bàn một tập hồ sơ. “Chuyển giá qua ba công ty ma. Rút ruột dự án. Chín mươi tỷ chuyển ra tài khoản nước ngoài đứng tên vợ anh. Tôi có đủ hết. Hội đồng muốn xem, hay muốn tôi chuyển thẳng cho cơ quan điều tra?”
Mặt Tống Nghiêm từ đắc thắng chuyển sang tái xám. Hắn lắp bắp chối, nhưng từng trang chứng cứ đập tan mọi lời ngụy biện. Hội đồng nổi sóng. Chỉ trong hai mươi phút, quyền điều hành dự án được trả về tay Trạch Viễn, và Tống Nghiêm bị đình chỉ, áp giải ra khỏi tòa nhà trong tiếng xì xào.
Nhưng Trạch Viễn không có thời gian ăn mừng. Anh liếc đồng hồ: chín giờ ba mươi. “Kỷ Thành, lệnh dừng cưỡng chế!”
“Đã gửi rồi, nhưng đội thi công của Tống Nghiêm chưa chịu rút! Họ vẫn đang chuẩn bị đốn cây!”
Trạch Viễn lao ra khỏi phòng họp, phóng xe về khu Bình An, tim đập như trống trận. Không phải vì dự án. Vì cây bàng. Vì đó là điều cuối cùng anh có thể giữ cho cô.
Khu Bình An hỗn loạn. Người dân vây quanh cây bàng, giăng tay thành vòng người. Một chiếc cưa máy gầm lên. Và giữa vòng người ấy — anh không tin vào mắt mình — là Diệp Hân, hai tay dang rộng ôm lấy thân cây, gương mặt đầm đìa nước mắt nhưng ánh mắt kiên quyết.
“Không ai được đụng vào cây này!” cô hét, giọng khản đặc. “Đây là di sản! Đây là cây mẹ tôi trồng!”
Người cầm cưa lưỡng lự. Chủ thầu quát: “Có lệnh cưỡng chế! Tránh ra!”
“Lệnh đó bị hủy rồi!”
Giọng Trạch Viễn vang lên như sấm. Anh lao vào giữa đám đông, chắn trước mặt Diệp Hân, giơ cao tờ quyết định. “Tôi là chủ đầu tư hợp pháp của dự án này. Lệnh cưỡng chế của Tống Nghiêm vô hiệu. Ai đốn cây, tôi kiện ra tòa. Rút hết!”
Tiếng cưa máy tắt lịm. Đội thi công lục tục rút lui. Người dân vỡ òa reo mừng, ôm nhau khóc.
Giữa tất cả, Diệp Hân và Trạch Viễn đứng đối diện nhau, dưới tán bàng rợp bóng, cách nhau chỉ một bước chân mà như đã xa nhau cả một đời.
“Em về rồi,” anh nói, giọng run, đưa tay như muốn chạm vào cô rồi lại ngập ngừng, sợ cô lại biến mất. “Anh tìm em khắp nơi.”
“Em nghe hết rồi,” Diệp Hân nghẹn ngào. “Nửa câu còn lại. Chuyện ông Lục. Chuyện anh mua lại dự án vì cây bàng. Em… em đã hiểu lầm anh. Em xin lỗi.”
Trạch Viễn không nói gì. Anh chỉ bước tới, kéo cô vào lòng, ôm thật chặt, như thể sợ buông ra là mất. Dưới gốc bàng mẹ cô trồng hai mươi bốn năm trước, hai đứa trẻ năm nào cuối cùng cũng về đúng nơi họ bắt đầu.
Leave a Reply