Cú giật cuối cùng của khe nứt ném Lâm Hạ trở lại thân xác của chính mình — thân xác thật, ngồi gục bên bàn làm việc tầng mười hai, tay vẫn bị một bàn tay chai sần siết chặt. Cô mở mắt ra, và người đầu tiên cô nhìn thấy không phải Tiểu Nghiêm đang há hốc, mà là một Nhiếp chính vương mặc giáp đứng sừng sững giữa những chồng bản thảo và ánh đèn néon trắng lạnh — một người đàn ông của triều đại chỉ có trong tiểu thuyết, giờ đang đứng ngay giữa văn phòng biên tập của cô, lúc mười hai giờ trưa.
Cú giật cuối cùng của khe nứt ném Lâm Hạ trở lại thân xác của chính mình — thân xác thật, ngồi gục bên bàn làm việc tầng mười hai, tay vẫn bị một bàn tay chai sần siết chặt. Cô mở mắt ra, và người đầu tiên cô nhìn thấy không phải Tiểu Nghiêm đang há hốc, mà là một Nhiếp chính vương mặc giáp đứng sừng sững giữa những chồng bản thảo và ánh đèn néon trắng lạnh — một người đàn ông của triều đại chỉ có trong tiểu thuyết, giờ đang đứng ngay giữa văn phòng biên tập của cô, lúc mười hai giờ trưa.
Điều đầu tiên Lâm Hạ ý thức được không phải là chuyện thần kỳ vừa xảy ra, mà là cái cổ đang mỏi nhừ vì gục xuống bàn quá lâu, và mùi cà phê nguội quen thuộc đến phát khóc. Cô đã về. Về thật. Đây là bàn của cô, là cái ghế xoay lỏng một bên tay vịn của cô, là cái laptop mở nắp với dòng “Đã tự động lưu lúc 11:59” vẫn còn nhấp nháy ở góc phải. Cô đưa tay sờ lên mặt mình — gò má cô, sống mũi cô, không còn là khuôn mặt mượn của Lâm Uyển Nhi nữa. Mười năm làm nghề, chưa bao giờ cô thấy cái văn phòng chán đời này đáng yêu đến thế.
“Chị… chị Hạ?” Tiểu Nghiêm lắp bắp, một tay vẫn chỉ trỏ về phía người đàn ông mặc giáp, tay kia bấu chặt lấy mép bàn như sợ ngã. “Chị tỉnh rồi… nhưng mà… ông này… ông này ở đâu ra vậy chị? Nãy giờ em tưởng em ngất, em tưởng em mơ, mà sao ổng vẫn còn đứng đó?!”
Cố Trạm Uyên không trả lời cậu. Hắn đang bận đối mặt với một kẻ thù còn đáng sợ hơn cả loạn thần trong triều: cái thế giới quanh hắn. Đôi mắt của kẻ cả đời cầm quân đảo một vòng, ghi nhận từng mối nguy theo bản năng — những ngọn đèn dài phát sáng mà không có lửa, những cái hộp đen kêu è è nhả ra hơi lạnh, một vật mỏng dẹt trên bàn đột nhiên rung lên bần bật rồi sáng đèn xanh lét. Bàn tay không nắm Lâm Hạ của hắn theo phản xạ đưa ra sau hông — tìm chuôi kiếm. Và chỉ chạm vào khoảng không. Không kiếm. Không giáp trụ của thân binh. Không một tấc đất nào hắn hiểu.
“Yêu thuật,” hắn gằn giọng, kéo Lâm Hạ ra sau lưng mình bằng một động tác dứt khoát đến mức cô suýt ngã khỏi ghế. Cả người hắn căng lên như dây cung, chắn giữa cô và cái vật đang rung trên bàn — mà thật ra chỉ là điện thoại của cô đang đổ chuông báo lịch họp một giờ chiều. “Đứng sau ta. Cái hộp kia vừa gọi tên nàng bằng thứ tiếng của quỷ.”
Lâm Hạ, giữa cơn hoảng loạn, suýt bật cười. Mười tám chương vào sinh ra tử trong sách, để rồi màn ra mắt thế giới thật của một Nhiếp chính vương uy chấn triều cương lại là… tính chống lại cái điện thoại nhắc lịch họp. “Vương gia,” cô nắm lấy khuỷu tay hắn, cố giữ giọng cho thật bình tĩnh, cái giọng cô vẫn dùng để dỗ mấy tác giả sắp lên cơn vì bị sửa bản thảo. “Không phải yêu thuật. Đây là… nhà của thiếp. Là cái thế giới thiếp bước ra khi rơi vào sách. Ở đây không có kiếm, không có địch. Cái hộp đó chỉ đang nhắc thiếp đi họp thôi. Chàng buông tay ra một chút được không, thiếp tắt nó đi.”
Hắn không buông. Trái lại, những ngón tay hắn siết chặt hơn quanh cổ tay cô, và lần đầu tiên kể từ lúc bước qua khe nứt, hắn quay hẳn người lại, cúi xuống nhìn thẳng vào mặt cô. Ánh mắt ấy khiến Lâm Hạ nín thở. Vì cô chợt nhận ra — hắn đang tìm. Hắn đang nhìn một gương mặt hoàn toàn xa lạ, khuôn mặt thật của cô, khuôn mặt chưa từng xuất hiện dù chỉ một dòng trong cuốn sách, và hắn đang cố ghép nó với người hắn quen.
“Mặt nàng khác rồi,” hắn nói, chậm rãi, như đang đọc một tấu chương khó. “Không phải khuôn mặt của Uyển Nhi ta cưới. Sống mũi khác. Khoé mắt khác. Ngay cả cái nốt ruồi bên má cũng không còn.” Quai hàm hắn cứng lại. “Nếu ta là kẻ dễ tin, ta đã tưởng nàng là người khác. Nhưng…”
“Nhưng gì ạ?” Lâm Hạ hỏi khẽ, tim đập thình thịch không rõ vì sợ hay vì thứ gì khác.
“Nhưng nàng vừa gọi cái hộp kia là ‘cái hộp nhắc đi họp’ bằng đúng cái giọng nàng mắng ta ‘viết ba chương mà mắc bốn lỗi’.” Khoé môi lạnh lùng của Nhiếp chính vương khẽ nhếch lên, một nụ cười hiếm hoi mà cả triều đình trong sách chưa ai từng thấy. “Ta không cưới một khuôn mặt, Lâm Hạ. Ta cưới cái kẻ dám cầm bút đỏ khoanh tròn chữ của ta rồi phê ‘cần dẫn chứng’. Đổi mặt thì đổi, chứ cái tật đó thì ta nhận ra ngay.”
Lâm Hạ chưa kịp để câu nói ấy kịp chạm tới đáy lòng, thì màn hình laptop trước mặt cô bỗng tối sầm lại một nhịp, rồi tự bật sáng. Con trỏ chuột — cái con trỏ mà nãy Tiểu Nghiêm đã ghì lại được bằng bao nhiêu cú Ctrl-Z — lại bắt đầu tự nhích. Ở góc phải, dòng chữ xám đổi thành: “Đã tự động lưu lúc 12:00.” Và ngay dưới trang trắng vừa được cô cứu về, một dòng chữ mới hiện ra, gõ chậm rãi, từng ký tự một, bởi một bàn tay vô hình mà lần này Lâm Hạ chắc chắn không phải của Uyển Nhi.
Vì Uyển Nhi, qua khe nứt, đang gào lên hoảng hốt — chứ không phải đắc thắng. “Không phải ta! Chị biên tập, không phải ta viết! Ta buông bàn phím rồi mà — có kẻ khác đang gõ! Có kẻ khác trong bản thảo này!”
Trên màn hình, dòng chữ lạnh lùng hiện đủ: “Chương Hai Mươi Hai: Khi nhân vật bước ra khỏi sách, tác giả thật sẽ bước vào để dọn dẹp.”
Lâm Hạ chết lặng. Không phải Uyển Nhi. Không phải người-tác-giả mệt mỏi ôm tách cà phê giấy dưới khoảng trắng. Đây là một giọng văn thứ ba — sắc, gọn, và biết chính xác quy luật của cả hai thế giới. Một kẻ dùng chữ ‘tác giả thật’ như dùng dao. Và cái kẻ ấy vừa tuyên bố nó sẽ bước vào để ‘dọn dẹp’ — dọn cái mớ hỗn độn mà một biên tập viên vừa gây ra khi lôi cả một nhân vật ra đời thật.
“Vương gia,” Lâm Hạ đứng bật dậy, kéo hắn lùi khỏi cái bàn. “Chàng nghe thiếp. Chàng ra khỏi sách được, nghĩa là luật của nó vỡ rồi. Và khi luật vỡ, sẽ có kẻ đến vá lại — kẻ đó không ưa gì hai chúng ta đâu.” Cô liếc màn hình, nơi con trỏ đang nhấp nháy chờ gõ dòng tiếp theo, kiên nhẫn như một lưỡi dao chờ đúng thời. “Chúng ta phải đưa Uyển Nhi và người-tác-giả ra khỏi cái khoảng trắng đó trước khi khe nứt đóng hẳn. Còn chàng thì — làm ơn — đừng chạm vào bất cứ thứ gì phát sáng.”
Hắn định đáp, thì đúng lúc ấy, từ phía cửa kính cuối phòng vang lên một tiếng ‘tít’ đanh gọn — tiếng thẻ từ quẹt vào ổ khoá điện tử. Cái âm thanh tầm thường nhất của một buổi trưa văn phòng, nhưng nó khiến máu Lâm Hạ đông lại. Vì cô biết chính xác ai vừa đi ăn trưa về, ai có quyền quẹt thẻ vào giờ này, và ai sắp đẩy cửa bước vào để chứng kiến giữa văn phòng biên tập của mình có một người đàn ông mặc giáp trụ, đeo bao kiếm rỗng, đang đứng che chắn cho cô như thể sắp có một trận huyết chiến.
Cánh cửa kính bắt đầu hé mở. Tiểu Nghiêm quay ngoắt lại, mặt từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét, thều thào đúng một câu trước khi cả ba kịp phản ứng: “Chị Hạ ơi… Tổng biên tập về rồi… mà em biết giấu một ông Nhiếp chính vương to như cái tủ vào đâu bây giờ?!”
Leave a Reply