Ký Ức Số 7 Bị Xóa – Chương 1: Người Đàn Ông Không Có Trong Trí Nhớ Của Tôi

Written by

in

Buổi sáng ngày thứ ba sau ca phẫu thuật, tôi tỉnh dậy và phát hiện trong đầu mình có một khoảng trống hình người.

Bác sĩ nói đó là chuyện bình thường. “Cô Lâm Hạ, việc gỡ bỏ một cụm ký ức đau buồn giống như nhổ một chiếc răng sâu. Sẽ có cảm giác trống rỗng vài ngày, rồi lưỡi cô sẽ quen.” Ông ta mỉm cười dưới lớp khẩu trang bạc của Trung tâm Xóa Ký Ức Lethe. “Cô đã tự nguyện ký vào đơn. Cụm ký ức số 7 — về người khiến cô đau khổ nhất — đã được xóa vĩnh viễn. Chúc mừng cô bắt đầu lại.”

Tôi gật đầu, ký tên vào tờ xuất viện, và bước ra thành phố Tân Nguyên dưới bầu trời màu thép. Những chiếc xe không người lái trôi lặng lẽ trên các tầng đường phát sáng. Tôi thấy nhẹ nhõm thật. Thật sự nhẹ nhõm.

Chỉ có điều, tối hôm đó, khi tôi về đến căn hộ của mình, có một người đàn ông đang ngồi đợi trước cửa.

Anh ta đứng dậy khi thấy tôi. Cao, gầy, mặc chiếc áo khoác kỹ sư đã sờn, đôi mắt mệt mỏi nhưng sáng đến lạ. Anh nhìn tôi như thể đã nhịn thở suốt ba ngày chỉ để chờ khoảnh khắc này.

“Lâm Hạ.” Anh gọi tên tôi, giọng khàn đi. “Em thật sự… làm rồi sao?”

“Xin lỗi.” Tôi lùi lại một bước, tay siết chặt túi xách. “Anh là ai? Tôi không quen anh.”

Tôi thấy một thứ gì đó trong mắt anh vỡ vụn. Không ồn ào, chỉ lặng lẽ sụp xuống, như một tòa nhà bị rút mất móng. Anh đưa tay lên, định chạm vào mặt tôi, rồi khựng lại giữa không trung, nắm bàn tay lại và bỏ xuống.

“Đúng rồi.” Anh cười, mà nụ cười ấy còn buồn hơn cả khóc. “Em không quen anh. Anh chính là cái mà em trả tiền để quên đi.”

Tôi định đóng cửa. Nhưng anh nói thêm một câu, khẽ thôi, mà khiến cả sống lưng tôi lạnh toát:

“Trước khi em vào phòng mổ, em nhờ anh giữ lại một thứ. Em nói, nếu có ngày em quên hết, thì đây là bằng chứng rằng em từng cầu xin anh đừng để em quên.”

Anh đặt vào tay tôi một con chip ký ức nhỏ bằng móng tay, ấm vì đã được giữ trong lòng bàn tay anh suốt mấy ngày. Trên vỏ chip khắc một dòng chữ nhỏ xíu, nét chữ chính là nét chữ của tôi:

“Lâm Hạ, đừng tin lời họ. Cụm số 7 không phải ký ức đau buồn. Nó là thứ duy nhất đáng để em nhớ.”

Tim tôi đập thình thịch. Tôi biết rõ chữ mình. Không ai giả được cái nét hất lên ở chữ cuối cùng ấy — thói quen tôi có từ hồi mười hai tuổi. Đây đúng là tôi viết. Nhưng tôi hoàn toàn không nhớ mình đã từng viết nó.

“Nếu đây là ký ức đáng nhớ,” tôi nghe giọng mình run lên, “thì tại sao tôi lại trả tiền để xóa nó đi?”

Anh im lặng một lúc lâu. Ánh đèn thành phố hắt lên nửa gương mặt anh, để nửa còn lại chìm trong bóng tối.

“Vì có người không muốn em nhớ.” Anh nói. “Và người đó đủ quyền lực để khiến cả một trung tâm ký ức làm theo ý mình. Em xóa cụm số 7 không phải vì em muốn quên anh, Lâm Hạ. Em xóa nó để tự cứu mạng mình — vì em đã nhìn thấy thứ mà lẽ ra em không được phép nhìn thấy.”

Tôi bấu lấy khung cửa. Căn hộ sau lưng tôi bỗng trở nên xa lạ, như thể mọi thứ trong đó đều là đạo cụ ai đó bày ra cho một người tên Lâm Hạ mà tôi chưa từng thật sự là.

“Anh tên gì?” Cuối cùng tôi hỏi.

“Trần Dữ.” Anh đáp. “Nhưng tên anh không quan trọng. Cái quan trọng là—” Anh chợt ngẩng phắt lên, ánh mắt sắc lại, nhìn qua vai tôi về phía hành lang. “Họ đến rồi.”

Tôi quay đầu. Cuối hành lang, hai người đàn ông mặc đồng phục bạc của Trung tâm Lethe đang bước tới, tay cầm thứ máy quét ký ức phát ra tiếng vo ve khe khẽ. Người đi đầu mỉm cười với tôi — chính là vị bác sĩ sáng nay.

“Cô Lâm Hạ.” Ông ta nói, giọng vẫn dịu dàng như thế. “Có vẻ ca phẫu thuật chưa hoàn tất. Chip số 7 vẫn còn ngoài kia. Chúng tôi cần cô quay lại. Chỉ mười lăm phút thôi, và lần này cô sẽ không còn nhớ cả cuộc trò chuyện phiền phức này nữa.”

Trần Dữ nắm lấy cổ tay tôi. Bàn tay anh nóng và chắc, và ở khoảnh khắc da chạm da ấy, một thứ gì đó trong đầu tôi lóe lên — một tia sáng ngắn ngủn: mùi mưa, một mái nhà kính, tiếng anh cười. Rồi tắt lịm.

“Em phải chọn.” Anh nói nhanh, giọng chỉ đủ hai người nghe. “Đi với anh, và tin một người em không nhớ. Hoặc quay lại với họ, và mãi mãi không bao giờ biết mình đã đánh mất điều gì.”

Máy quét ký ức đã kề sát sau gáy tôi. Vị bác sĩ chìa tay ra, kiên nhẫn.

Tôi siết chặt con chip trong lòng bàn tay, cảm nhận dòng chữ của chính mình cấn vào da thịt.

Và tôi đưa ra một lựa chọn mà cho đến giây phút cuối cùng, ngay cả tôi cũng không chắc.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *