Con trỏ chuột trên màn hình laptop nơi thế giới thật vẫn đang chạy đều đều, và dưới dòng tiêu đề “Chương Hai Mươi Mốt: Lâm Uyển Nhi tỉnh dậy”, từng chữ tiếp theo hiện ra lạnh lùng như đóng đinh: “…nàng khẽ mở mắt, và lần này, người ngồi trong thân xác ấy không còn là kẻ đi mượn.” Qua khe nứt trắng, Lâm Hạ nhìn thấy tất cả — nhìn thấy chính cái bàn của mình, cái cốc cà phê nguội của mình, và một bàn tay vô hình đang gõ lên bàn phím của mình để giết mình.
Con trỏ chuột trên màn hình laptop nơi thế giới thật vẫn đang chạy đều đều, và dưới dòng tiêu đề “Chương Hai Mươi Mốt: Lâm Uyển Nhi tỉnh dậy”, từng chữ tiếp theo hiện ra lạnh lùng như đóng đinh: “…nàng khẽ mở mắt, và lần này, người ngồi trong thân xác ấy không còn là kẻ đi mượn.” Qua khe nứt trắng, Lâm Hạ nhìn thấy tất cả — nhìn thấy chính cái bàn của mình, cái cốc cà phê nguội của mình, và một bàn tay vô hình đang gõ lên bàn phím của mình để giết mình.
“Tiểu Nghiêm!” Lâm Hạ hét thẳng vào khe nứt, dồn cả buồng phổi vào một tiếng gọi. “Nghe chị nói! Đừng chạm vào laptop, đừng tắt nó — cứ để nguyên! Em có nghe thấy chị không?!”
Bên kia, cậu thực tập sinh mặt tái mét đứng chôn chân giữa phòng biên tập tầng mười hai, mắt dán vào màn hình đang tự gõ chữ. “Chị Hạ ơi… màn hình chị nó tự viết! Em phải làm gì đây?! Em rút điện nhé?!”
“Không!” Cả Lâm Hạ và giọng Uyển Nhi ngoài kia cùng hét lên một lượt — và chính sự trùng khớp đó khiến Lâm Hạ chợt hiểu ra một điều. Nếu cả cô lẫn kẻ thù đều sợ cái laptop bị tắt, thì cái laptop ấy không phải vũ khí của riêng ai. Nó là chiến trường. Ai giữ được con chữ cuối cùng trên màn hình, người đó thắng.
“Vương gia,” cô quay sang Cố Trạm Uyên, người vẫn đang ghì lấy cánh tay cô để nó khỏi tự siết lên cổ. “Ta cần chàng giữ ta thêm một lát. Ta phải làm cái nghề của ta.”
“Nghề đọc,” hắn gằn từng chữ, gân xanh nổi trên trán, tay không hề lơi. “Ta chả hiểu cái thứ máy chữ biết cắn người của nàng. Nhưng nàng bảo đọc thì nàng cứ đọc. Ta canh phần còn lại.”
Lâm Hạ áp mắt vào khe nứt, và lần này cô không nhìn kẻ thù. Cô làm đúng cái việc mười năm nay cô vẫn làm khi cầm một bản thảo tệ: cô đọc lại từ đầu, tìm chỗ tác giả tự mâu thuẫn với chính mình. Và cô thấy nó — ngay góc phải màn hình, cái biểu tượng nhỏ xíu mà Uyển Nhi, một nhân vật chưa từng sống một ngày trong đời thật, không thể nào biết tới. Dòng chữ xám nhạt: “Đã tự động lưu lúc 11:59.”
“Cô ta quên rồi,” Lâm Hạ bật cười, cái tiếng cười của kẻ vừa bắt được lỗi chí mạng trong một bản in thử. “Uyển Nhi, cô gõ giỏi lắm. Nhưng cô là nhân vật trong sách — cô tưởng viết ra là xong, là khắc vào đá. Cô không biết một sự thật rất tầm thường của cái nghề này: ở đời thật, không có bản thảo nào là bản cuối. Cái gì cũng có phiên bản trước. Cái gì cũng hoàn tác được.”
“Em nói nhảm gì đấy!” Giọng ngoài kia lần đầu vấp một nhịp.
“Tiểu Nghiêm!” Lâm Hạ đổi giọng, gấp và rõ như đang đọc soát bông cuối trước giờ lên khuôn. “Nghe kỹ. Em nhìn góc trên bên trái màn hình, chỗ mũi tên cong về bên trái ấy. Đừng động vào chuột — chuột đang bị nó chiếm. Em gõ bàn phím thôi. Giữ phím Ctrl, rồi bấm chữ Z. Bấm liên tục, đừng dừng, dù màn hình có hiện gì đi nữa. Em làm được không?!”
“C… Ctrl với Z ạ?” Cậu thực tập sinh run rẩy đặt tay lên bàn phím. “Nhưng đó là… hoàn tác mà chị, có mỗi thế thôi ạ?”
“Có mỗi thế thôi,” Lâm Hạ nói, và giọng cô đanh lại. “Cái quyền lớn nhất của người làm biên tập không phải là viết cho hay, Tiểu Nghiêm ạ. Mà là quyền nói: đoạn này chưa được, ta trả về bản nháp. BẤM ĐI!”
Ngón tay Tiểu Nghiêm bổ xuống. Ctrl-Z. Ctrl-Z. Ctrl-Z.
Trên màn hình thế giới thật, dòng chữ “không còn là kẻ đi mượn” bị nuốt ngược từng chữ, như thủy triều rút. Rồi tới “nàng khẽ mở mắt”. Rồi tới cả cái tiêu đề độc địa. Từng con chữ Uyển Nhi vừa gõ ra bị tháo tung ngược trở lại, biến mất khỏi trang, trả màn hình về khoảng trắng của mười một giờ năm mươi chín phút — cái phút cuối cùng khi bản thảo còn thuộc về Lâm Hạ.
Trong gian điện trắng, tiếng gào của Lâm Uyển Nhi xé toạc không gian: “KHÔNG! Ta vừa viết xong! Ta vừa sắp được sống! Sao em dám xoá — em dám xoá công sức của ta?!”
“Tôi không xoá cô.” Lâm Hạ áp sát khe nứt, và lần này giọng cô dịu xuống, cái dịu của một biên tập viên ngồi lại với tác giả sau khi đã gạch đỏ chi chít. “Tôi chỉ trả cái đoạn cô viết ẩu về bản nháp. Cô nghe cho kỹ — mười tám chương cô nằm dưới lề trang không ai đoái tới, tôi hiểu. Bị người ta bôi đen rồi nhấn xoá mà không một lời từ biệt, tôi hiểu. Nhưng cô đang lặp lại đúng cái tội của người đã hại cô: cô định xoá tôi để giành một chỗ sống. Cô mà làm thế, thì cô có khác gì bà ấy?”
Khoảng trắng lặng đi. Đâu đó, tiếng nấc của người-tác-giả vọng lên khe khẽ.
“Cô muốn một cái kết tử tế,” Lâm Hạ nói tiếp. “Thì để tôi viết cho cô. Không phải cái kết cô chết, cũng không phải cái kết tôi chết. Tôi giỏi nhất cái việc tìm chỗ cho một nhân vật ai cũng tưởng là thừa. Nhưng cô phải buông bàn phím của tôi ra đã — ở đời thật, không ai sống bằng cách cướp thân xác kẻ khác. Cô làm thế, chương sau lại có kẻ đến cướp của cô.”
Ngoài kia, tiếng gõ phím tắt hẳn. Khe nứt trắng khẽ hẹp lại một phân, như một hơi thở đang dịu xuống. Lần đầu tiên sau hai chương, Lâm Hạ thấy mình thắng — không phải bằng cách đè bẹp đối thủ, mà bằng cách đọc trúng chỗ đau của nó.
Cô thở phào, quay lại định nói với Cố Trạm Uyên rằng đã ổn. Nhưng ánh mắt hắn không nhìn cô. Hắn đang nhìn xuống — nơi bàn tay hắn, cái bàn tay suốt nãy giờ ghì lấy cô, giờ đã thò hẳn qua khe nứt sáng trắng, sang phía bên kia. Sang thế giới thật.
“Vương gia! Rút tay lại!” Lâm Hạ hoảng hốt.
Nhưng đã muộn. Khe nứt, vốn được mở ra để cứu họ, giờ nhận ra có một vật thể lạ đang chui qua — và nó bắt đầu hút. Cả thân hình cao lớn của Cố Trạm Uyên bị lôi tuột về phía ánh sáng, và theo bản năng của kẻ cả đời không chịu buông, hắn siết chặt tay Lâm Hạ, kéo cô đi cùng.
Bên kia khe nứt, giữa phòng biên tập tầng mười hai sáng đèn néon, Tiểu Nghiêm buông rơi cả bàn phím. Vì ngay trước mặt cậu, từ khoảng không cạnh cái bàn của chị Hạ, một bàn tay đàn ông chai sần đang từ từ hiện ra, bám lấy mép bàn — và theo sau nó, là một bờ vai khoác giáp, một gương mặt lạnh như tạc, đôi mắt của một người chưa từng biết thế kỷ hai mươi mốt là gì đang nheo lại trước ánh đèn.
Cố Trạm Uyên — Nhiếp chính vương của một triều đại chỉ tồn tại trong tiểu thuyết — đặt một chân xuống sàn gạch men lạnh của tòa cao ốc, đứng thẳng dậy giữa những chồng bản thảo và cái đồng hồ điện tử vừa nhảy sang đúng mười hai giờ trưa. Hắn đưa mắt nhìn quanh cái thế giới không ngựa, không kiếm, chỉ có ánh sáng trắng và những cái hộp biết phát ra tiếng người, rồi cúi xuống bàn tay mình — bàn tay vẫn nắm chặt một bàn tay khác vừa được kéo theo qua khe nứt.
Cậu thực tập sinh Tiểu Nghiêm, mặt trắng bệch, lắp bắp đúng một câu: “Anh… anh là ai? Sao anh lại bước ra từ file bản thảo của chị Hạ?!”
Leave a Reply