Lâm Diệp đã khám nghiệm hơn bốn trăm tử thi trong bảy năm làm pháp y, và cô luôn tin mình đủ lạnh để không bao giờ run tay trước một cái xác.
Cho tới ba giờ sáng hôm nay.
Hiện trường là một nhà kho bỏ hoang ven sông Hồng, đèn pha của xe cảnh sát rọi vào lớp bụi lơ lửng khiến cả gian phòng như chìm trong sương. Nạn nhân là một cô gái trẻ, nằm nghiêng trên nền xi măng, mái tóc dài xổ ra che nửa gương mặt. Không có máu me bê bết, không có dấu vật lộn. Chỉ có một vẻ yên bình đến rợn người, như thể cô ấy chỉ đang ngủ.
Lâm Diệp quỳ xuống, đeo găng, bắt đầu quy trình quen thuộc đến mức tay cô làm mà đầu không cần nghĩ. Nhiệt độ tử thi. Vết hằn tử ban. Đồng tử. Cô lật nhẹ cổ tay nạn nhân để xem dấu hiệu trói buộc.
Và cô ngừng thở.
Trên cổ tay cô gái là một chiếc vòng bạc mảnh, mặt vòng khắc một bông sen nhỏ đã mòn, một cánh sen bị sứt. Ở mặt trong, nếu lật lên, sẽ có hai chữ cái li ti: L.A.
Lâm Diệp không cần lật. Cô đã cầm chiếc vòng ấy trên tay hàng nghìn lần. Chính cô đã khắc hai chữ cái đó bằng mũi kim, năm cô mười lăm tuổi, làm quà sinh nhật cho em gái mình.
Lâm An. Người em gái đã mất tích không dấu vết bảy năm trước, đúng cái năm Lâm Diệp thi đỗ vào trường y.
“Bác sĩ Lâm?” Một giọng nam trầm vang lên sau lưng. “Cô ổn chứ?”
Lâm Diệp giật mình, vội buông cổ tay nạn nhân xuống, siết chặt nắm tay trong lớp găng cao su để nó thôi run. Cô ngoảnh lại.
Hạ Trấn đứng ở ngưỡng cửa nhà kho, áo khoác đen, dáng cao thẳng, ánh mắt sắc lạnh quét khắp hiện trường trước khi dừng lại trên gương mặt cô. Đội trưởng đội trọng án — và là người đàn ông đã tra hỏi cô suốt bốn tiếng đồng hồ trong phòng thẩm vấn, bảy năm về trước, khi Lâm An biến mất và cô là người cuối cùng nhìn thấy em.
Bảy năm rồi họ không nói với nhau quá ba câu ngoài công việc. Và bảy năm ấy, mỗi lần đứng chung một hiện trường, Lâm Diệp đều cảm thấy ánh mắt anh như đang đọc từng thớ thịt trên mặt mình, tìm một điều gì đó cô đang giấu.
“Tôi ổn,” cô nói, giọng bình thản hơn cả cô tưởng. “Nạn nhân nữ, khoảng hai mươi lăm tuổi. Tử vong sơ bộ từ bốn đến sáu tiếng trước. Chưa thấy ngoại thương rõ ràng, phải chờ giải phẫu.”
Hạ Trấn bước tới, đôi giày da dừng lại cách cái xác đúng một bước chân — khoảng cách của một người biết tôn trọng hiện trường. Anh cúi xuống, ánh mắt lướt qua chiếc vòng bạc.
Lâm Diệp nín thở.
“Vòng bạc rẻ tiền,” anh nói khẽ, gần như tự nhủ. “Nhưng đeo lâu năm. Vết oxy hóa ăn sâu vào rãnh khắc. Món đồ có ý nghĩa với ai đó.”
Từng chữ của anh như một mũi dao lách vào lồng ngực cô. Cô muốn hét lên rằng chiếc vòng đó là của em gái tôi, rằng cái xác này có thể liên quan tới Lâm An, rằng bảy năm qua tôi chưa một đêm nào ngủ trọn. Nhưng cô cắn chặt răng.
Bởi vì nếu cô nói ra, cô sẽ lập tức trở thành người thân của một manh mối trong vụ án. Cô sẽ bị loại khỏi cuộc điều tra. Và cô sẽ mất cơ hội duy nhất — lần đầu tiên sau bảy năm — được tự tay lần theo dấu vết của em mình.
“Đội trưởng Hạ.” Cô đứng dậy, tháo găng. “Tôi đề nghị được nhận ca giải phẫu này.”
Hạ Trấn ngẩng lên. Ánh mắt anh nheo lại, và trong khoảnh khắc, Lâm Diệp có cảm giác lạnh gáy rằng anh đã nhìn thấy sự run rẩy cô cố giấu. “Pháp y trực đêm nay là Trần Bác. Sao lại là cô?”
“Vì tôi giỏi hơn cậu ấy.” Cô đáp gọn. Đó là sự thật, và sự thật là thứ khiên tốt nhất để che giấu một sự thật khác.
Anh nhìn cô một lúc lâu. Trong ánh đèn pha lạnh lẽo, gương mặt anh không đọc được. Rồi anh khẽ gật đầu. “Được. Nhưng tôi sẽ có mặt trong phòng giải phẫu.”
Lâm Diệp biết đó không phải một lời đề nghị. Đó là sự giám sát. Cô gật đầu, quay đi thu dọn dụng cụ, để anh không nhìn thấy sắc mặt mình.
Đúng lúc ấy, điện thoại của nạn nhân — nằm trong túi tang vật trên bàn — bỗng sáng lên và rung một tiếng.
Cả hai cùng quay lại. Một cảnh sát trẻ nhặt túi tang vật lên, nhíu mày nhìn màn hình khóa. “Có tin nhắn tới. Nhưng máy khóa, chưa mở được.”
“Đưa đây.” Hạ Trấn cầm lấy túi, nghiêng màn hình ra ánh sáng. Trên nền màn hình khóa, dòng thông báo hiện lên vỏn vẹn vài chữ, gửi từ một số không lưu danh bạ.
Anh đọc, và Lâm Diệp thấy quai hàm anh siết lại.
“Có chuyện gì?” cô hỏi, tim đập thình thịch.
Hạ Trấn không đáp ngay. Anh chậm rãi ngước mắt lên, và lần này, ánh nhìn của anh không còn là sự dò xét quen thuộc. Nó là một thứ gì đó sắc hơn, nặng hơn — như thể anh vừa lật được một quân bài mà cả hai người họ đều không ngờ tới.
“Tin nhắn cuối cùng gửi đến máy nạn nhân,” anh nói, từng chữ chậm rãi, mắt không rời khỏi mặt cô, “chỉ có một dòng. ‘Chị Diệp sẽ tìm ra em.’”
Không khí trong nhà kho như đông cứng lại.
Lâm Diệp cảm thấy máu trên mặt mình rút sạch. Cả gian phòng chỉ còn tiếng nước sông vỗ lạch bạch đâu đó bên ngoài, và tiếng tim cô đập dồn trong tai.
Chị Diệp. Trên đời này, chỉ có một người từng gọi cô bằng hai chữ ấy.
“Bác sĩ Lâm.” Giọng Hạ Trấn hạ xuống, trầm và lạnh, mỗi chữ như một chiếc còng đang khép lại. “Trong thành phố này có bao nhiêu người tên Diệp? Và tại sao… một cái xác vô danh, lúc ba giờ sáng, lại nhắn đúng tên cô?”
Lâm Diệp mở miệng. Nhưng cô chưa kịp thốt ra lời nào, thì ánh đèn pha ngoài sân bỗng vụt tắt.
Cả nhà kho chìm vào bóng tối đen kịt.
Leave a Reply