Tiếng chuông Cảnh Dương lâu vẫn ngân từng hồi lạnh buốt, và ánh đuốc của Cấm quân đã tràn tới đầu trường lang, nhuộm đỏ cả một dãy hiên đá. Ngọc Lam đứng giữa vũng độc loang lổ, tay còn nắm chặt nửa mảnh đáy bình khắc triện son, nghe rõ tiếng giáp sắt loảng xoảng mỗi lúc một gần. Nàng biết, chỉ cần đội quân kia đặt chân qua bậc cửa, thì bất kể chiếc bình dưới đất kia nói lên điều gì, nàng cũng sẽ bị lôi đi trong đêm, và cái tên Thẩm Ngọc Lam sẽ được viết vào án tử trước cả khi trời sáng.
Nàng ngẩng lên nhìn Tiêu Dục. Người đàn ông ấy vẫn đứng bất động, cẩm bào màu chàm thẫm chìm một nửa trong bóng tối, gương mặt không lộ ra một gợn cảm xúc. Trong khoảnh khắc ấy, Ngọc Lam thấy rõ hai kiếp người dồn cả vào một câu hỏi: hắn sẽ đẩy nàng ra làm vật tế, hay giữ lại con dao mà nàng vừa vô tình trao vào tay hắn?
Đội trưởng Cấm quân dẫn người xộc vào, một tay bưng lệnh bài đồng, dập đầu trước Tề vương rồi cất giọng sang sảng: “Bẩm vương gia! Hoàng hậu nương nương có ý chỉ: tội nữ Thẩm Ngọc Lam đêm nay đột nhập Thượng Dược cục, hạ độc mưu sát mệnh quan, bị bắt quả tang. Mạt tướng phụng lệnh áp giải phạm nhân về giam tại Cấm y vệ, tra xét ngay trong đêm. Xin vương gia tránh đường cho mạt tướng làm việc.”
Ngọc Nhu quỳ nơi ngưỡng cửa, nghe tới đó thì trong đôi mắt hoảng loạn chợt lóe lên một tia hí hửng. Ả vội dập đầu phụ họa: “Đúng vậy! Chính tay ả làm vỡ bình dược để phi tang, tướng quân mau bắt lấy —”
“Bắt ai?” Tiêu Dục cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng hắn không cao, nhưng lạnh như một lưỡi dao rút khỏi vỏ, khiến cả tiếng giáp sắt trong phòng đột ngột lặng đi. Hắn đưa mắt lướt qua tấm lệnh bài đồng trong tay viên đội trưởng, khóe môi nhếch lên một nét cười không có chút hơi ấm. “Tướng quân phụng ý chỉ của Hoàng hậu tới bắt người trong một gian phòng đã bị bổn vương niêm phong. Ngươi có biết, phá dấu niêm phong của Tông Nhân phủ trong đêm điều tra án mệnh quan, là tội gì không?”
Viên đội trưởng khựng lại. Ánh mắt hắn liếc xuống sợi dây niêm màu vàng vắt ngang khung cửa, mồ hôi lập tức rịn ra nơi thái dương. Hắn phụng lệnh Hoàng hậu, nhưng người đứng trước mặt lại là Tề vương thân vương đương triều, kẻ nắm trong tay quyền tra xét án trong tông thất. Một bên là ý chỉ hậu cung, một bên là vương pháp — bước sai nửa bước, cái đầu trên cổ hắn chưa chắc giữ nổi.
Ngọc Lam bắt trọn thoáng do dự ấy. Nàng khẽ nâng mảnh sứ trong tay lên, để ánh đuốc soi rõ dấu triện son đỏ au dưới đáy bình, giọng bình thản đến lạnh người: “Tướng quân nói ta hạ độc mưu sát mệnh quan. Vậy xin hỏi, mệnh quan bị ta mưu sát đang ở đâu? Cả gian phòng này chỉ có một chiếc bình vỡ, một vũng thuốc, và một dấu triện — mà cái triện này,” nàng ngừng một nhịp, từng chữ thả xuống rành rọt, “không phải của ta, cũng chẳng phải của Trình đại nhân. Tướng quân muốn áp giải ta đi, xin cứ áp giải. Nhưng mảnh sứ này ta sẽ mang theo, giao tận tay bệ hạ, để bệ hạ tự hỏi vì sao bình quan dược lại mang triện riêng của Thượng Dược cục.”
Câu ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào viên đội trưởng. Hắn vốn chỉ được lệnh bắt người, tuyệt không ngờ trong tay tội nữ lại có một thứ chạm tới tận phủ tạng của phe ngoại thích. Bắt nàng đi lúc này, chẳng khác nào tự tay mang cái họa tày trời ấy về giao cho Cấm y vệ.
“Tướng quân,” Tiêu Dục thong thả bước tới một bước, chắn hẳn thân mình giữa đội quân và Ngọc Lam, bóng người cao lớn đổ dài che khuất cả vũng độc dưới đất, “bổn vương không cản ngươi phụng chỉ. Nhưng án mệnh quan trong tông thất, theo vương pháp phải do Tông Nhân phủ và Đại lý tự cùng tra. Người bổn vương đã niêm phong tại hiện trường, muốn động tới, phải có chỉ dụ của bệ hạ, chứ không phải ý chỉ của hậu cung. Ngươi cứ về bẩm lại nương nương: phạm nhân, tang chứng, bổn vương sẽ đích thân áp giải tới trước ngự tiền. Sáng mai, tại yến Thưởng Hoa, ai có tội ai vô tội, để bệ hạ phân xử trước mặt bá quan.”
Bốn chữ “trước mặt bá quan” khiến sắc mặt Ngọc Nhu trắng bệch. Ả hiểu ngay, một khi chiếc bình này được đưa ra giữa triều đường, thì kẻ phải quỳ trước bá quan sẽ không còn là tỷ tỷ nàng nữa. Ả run rẩy ngước nhìn Tiêu Dục, định mở miệng, nhưng ánh mắt lạnh như băng của hắn quét tới khiến mọi lời nghẹn lại trong cổ họng.
Viên đội trưởng Cấm quân đứng chôn chân giữa hai lằn ranh, cuối cùng, hắn nghiến răng, ôm quyền lui xuống: “Mạt tướng… xin về bẩm lại nương nương.” Đội đuốc đỏ rực từ từ rút khỏi trường lang, để lại gian Tây Noãn phòng chỉ còn tiếng nến lách tách và mùi hạnh nhân độc phảng phất chưa tan.
Ngọc Lam khẽ thở ra. Nàng biết mình vừa thoát khỏi lưỡi đao đêm nay, nhưng cũng biết cái giá của việc ấy: từ giờ phút này, sinh mệnh nàng đã bị buộc chặt vào bàn cờ của Tề vương. Nàng ngẩng lên, thấy Tiêu Dục đang nhìn mình, ánh mắt vẫn là thứ dò xét kỳ lạ ban nãy, như đang cân đo một quân cờ vừa tự đi trúng nước hiểm.
“Ngươi biết bổn vương vì sao giữ ngươi lại không?” Hắn chậm rãi hỏi, giọng trầm thấp. “Không phải vì ngươi vô tội. Mà vì mảnh sứ trong tay ngươi, đáng giá hơn cái mạng của ngươi. Thẩm Ngọc Lam, ngươi nên nhớ rõ điều đó.”
“Thần nữ hiểu.” Ngọc Lam cúi người, giấu đi tia sáng trong đáy mắt. Nàng hiểu quá rõ — con người này lạnh lùng, đa nghi, cả đời chỉ tin vào lợi hại. Nhưng đêm nay, kẻ thù của kẻ thù dẫu chưa phải bạn, cũng đã đứng chung một chiến hào. Nàng chỉ cần chiến hào ấy đủ vững tới sáng mai, khi ánh mặt trời rọi lên yến Thưởng Hoa — cái yến tiệc mà kiếp trước, cả nhà nàng đã bước vào với nụ cười, rồi bước ra bằng máu.
Nàng cẩn thận bọc mảnh sứ vào vạt áo, đúng lúc ấy, một tiểu nội thị hớt hải chạy tới, quỳ trước hiên, giọng lạc đi: “Bẩm vương gia! Bệ… bệ hạ vừa hạ khẩu dụ — yến Thưởng Hoa sáng mai vẫn cử hành như thường, nhưng bệ hạ truyền, phàm ai liên can tới án Thượng Dược cục đêm nay, đều phải có mặt đầy đủ. Kể cả… kể cả Thái sư Thẩm đại nhân và toàn thể Thẩm phủ.”
Ngọc Lam sững lại. Máu trong người nàng lạnh đi từng tấc. Kiếp trước, cũng chính tại yến Thưởng Hoa này, phụ thân nàng đã bị áp một tội danh mưu phản, cả Thẩm gia trăm mạng người theo đó mà tan. Nàng cứ ngỡ mình còn vài ngày để bày binh bố trận — nào ngờ, một khẩu dụ của bệ hạ đã kéo cả cha nàng vào ván cờ, ngay giữa cái ngày định mệnh mà nàng khiếp sợ nhất. Nàng ngẩng lên nhìn Tiêu Dục, lần này, trong lòng chỉ còn một câu hỏi buốt lạnh: liệu sáng mai, mảnh sứ trong tay áo nàng sẽ cứu được Thẩm gia — hay sẽ trở thành sợi dây thừng, thắt chặt lấy cổ cả nhà nàng thêm một lần nữa?
Leave a Reply