Sàn đá vỡ toác, và bên dưới không phải là đất — mà là một khoảng trắng lạnh lẽo, màu của trang giấy chưa ai viết. Lâm Hạ chỉ kịp nghe người-tác-giả thều thào: “Đó là nơi ta đã ném Uyển Nhi xuống. Bây giờ tới lượt chúng ta.” Rồi cả bốn người cùng rơi vào cái nơi không có chữ nào cứu nổi.
Sàn đá vỡ toác, và bên dưới không phải là đất — mà là một khoảng trắng lạnh lẽo, màu của trang giấy chưa ai viết. Lâm Hạ chỉ kịp nghe người-tác-giả thều thào: “Đó là nơi ta đã ném Uyển Nhi xuống. Bây giờ tới lượt chúng ta.” Rồi cả bốn người cùng rơi vào cái nơi không có chữ nào cứu nổi.
Cảm giác rơi không giống bất cứ cú ngã nào Lâm Hạ từng biết. Không có gió, không có tiếng, không cả cái thóp bụng quen thuộc. Cô chỉ thấy mọi màu sắc bị hút cạn khỏi thế giới, gian điện, ngai vàng, những ngọn nến tắt lụi — tất cả nhạt dần thành trắng, rồi biến mất, như một trang bản thảo bị ai đó bôi đen rồi nhấn phím xoá. Trắng. Trắng đến mức không phân biệt nổi đâu là trên, đâu là dưới.
“Vương gia?” Cô gọi, và giọng mình vọng lại méo mó, như nói trong một căn phòng không có tường. Một bàn tay siết chặt lấy cổ tay cô — ấm, chai sần, quen thuộc. Cố Trạm Uyên. Hắn kéo cô lại gần, cả người vẫn giữ tư thế che chắn theo bản năng của một kẻ từng cầm quân. “Ta ở đây,” hắn nói, quai hàm cứng lại. “Nhưng ta không thấy chân mình đâu cả. Nàng nói ta nghe, đây là địa ngục kiểu gì trong cái thế giới của nàng?”
“Không phải địa ngục.” Lâm Hạ nuốt khan, mười năm nghề nghiệp trong cô đang gào lên một sự thật mà cô không muốn tin. “Tệ hơn. Đây là trang giấy trắng. Là cái ô trống mà mỗi biên tập viên, mỗi tác giả đều sợ nhất — cái màn hình không có một chữ nào. Người ta gọi nó là nỗi sợ trang trắng. Còn ở đây… nó là một cái hố thật, và nó nuốt được người.”
Từ trong màu trắng vô tận ấy, tiếng cười của Lâm Uyển Nhi lan ra, không còn qua loa vô hình nữa mà vang lên khắp bốn phía, gần đến rợn người. “Chào mừng về nhà, chị biên tập. Đây là chỗ ta đã nằm suốt mười tám chương. Không chữ, không tên, không một dòng ai viết cho ta. Em thử đi — thử la lên xem có ai nghe. Thử nhớ lại mình là ai xem có giữ được không.” Giọng nó hạ xuống, ngọt như mật tẩm độc. “Ở nơi không có chữ, con người ta tan ra rất nhanh. Chỉ vài phút thôi, các người sẽ quên cả tên mình. Y như ta ngày đó.”
Và đúng như lời nó, đầu óc Lâm Hạ bắt đầu loãng ra. Cô cố nhớ mặt Tiểu Nghiêm, nhớ mùi cà phê nguội trên bàn — nhưng mọi thứ trôi tuột đi như mực gặp nước. Bên cạnh, Tô Vãn Ninh ôm đầu lẩm bẩm: “Ta… ta là ai nhỉ.” Câu hỏi ấy khiến sống lưng Lâm Hạ lạnh hơn cả lời đe doạ.
“Không được quên!” Lâm Hạ chụp lấy vai Tô Vãn Ninh, lắc mạnh. “Nghe tôi này — cô là Tô Vãn Ninh, cô là người đưa tôi cây bút đỏ, cô vừa cứu mạng tôi ba mươi giây trước. Nhớ lấy! Ở nơi này, ai còn nhớ mình là ai thì người đó còn tồn tại.” Cô quay sang Cố Trạm Uyên, dồn hết bình tĩnh vào giọng nói. “Vương gia, hắn — không, cô ta — đang thắng bằng cách xoá trí nhớ chúng ta. Nhưng cô ta quên một điều.”
“Điều gì?” Cố Trạm Uyên hỏi, tay hắn cũng đã bắt đầu run — không phải vì sợ, mà vì chính hắn cũng đang loãng dần.
“Rằng tôi làm nghề đọc.” Lâm Hạ giơ cây bút lông đỏ vẫn còn trong tay — thứ duy nhất không bị màu trắng nuốt mất, vì nó là công cụ, không phải nhân vật. “Một trang trắng đáng sợ với người viết. Nhưng với biên tập viên, trang trắng chỉ là chỗ chưa ai kịp mắc lỗi. Uyển Nhi nói đúng một nửa: ở đây không có chữ nào. Nhưng cô ta nói dối nửa còn lại — vì nếu thật sự không có chữ, thì làm sao tôi nghe được giọng cô ta? Giọng nói là chữ đọc thành tiếng. Nghĩa là ở đâu đó trong khoảng trắng này, cô ta vẫn đang viết. Và hễ có người viết…”
“…thì có người sửa được.” Tô Vãn Ninh ngẩng phắt lên, ánh mắt vừa nãy còn hoang mang bỗng sáng rực. Nàng đã nhớ lại chính mình. “Chị định làm gì?”
Lâm Hạ nhắm mắt, làm điều một biên tập viên giỏi luôn làm trước khi cầm bút: cô lắng nghe. Cô lọc bỏ tiếng cười phô trương của Uyển Nhi, bỏ qua tiếng thở gấp quanh mình, và cuối cùng — khẽ nhất — cô nghe thấy nó. Một tiếng lạch cạch đều đặn. Tiếng gõ phím. Ở rất xa ngoài kia, một bàn tay đang gõ xuống bàn phím của cô, từng chữ một, viết nên cái nơi giam giữ họ.
“Cô ta không ở trong này với chúng ta,” Lâm Hạ mở mắt, và lần đầu tiên từ đầu chương, khoé miệng cô cong lên. “Cô ta ngồi ngoài kia, ở cái bàn của tôi, gõ cái trang trắng này để nhốt chúng ta. Nghĩa là chúng ta không phải phá ngục. Chúng ta phải làm cái việc tôi vẫn làm mỗi ngày — sửa bản thảo của một tác giả tồi ngay khi mực còn chưa khô.”
Cô quỳ xuống nền trắng vô hình. “Người-tác-giả đâu?” Từ một góc trắng, người phụ nữ mười năm mệt mỏi hiện ra, vẫn ôm khư khư chiếc tách cà phê giấy. “Bà viết ra Uyển Nhi, nghĩa là bà biết nó viết ẩu chỗ nào,” Lâm Hạ nói. “Đọc cùng tôi. Tìm câu dở nhất trong cái trang nó đang gõ — và tôi sẽ gạch đỏ nó.”
Người-tác-giả run rẩy quỳ xuống bên cạnh cô. Lần đầu tiên sau mười tám chương trốn tránh, bà nhìn thẳng vào khoảng trắng mình từng ném con bé xuống, và bắt đầu đọc thành tiếng những dòng chữ đen đang hiện dần trên nền trắng — chữ của Uyển Nhi, đang viết cái đoạn kết cho cả bốn người. Giọng bà vấp víu, nhưng rõ dần: “‘…và thế là bốn kẻ xâm phạm tan biến vào hư vô, không ai còn nhớ họ từng tồn tại, mãi mãi…’”
“Dừng lại.” Lâm Hạ chặn ngang, mắt sáng lên đúng cái ánh mắt cô vẫn có khi bắt được lỗi trong một bản thảo. “Nghe thấy chưa? ‘Mãi mãi.’ Nó dùng chữ ‘mãi mãi.’” Cô quay sang ba người, giọng gấp gáp mà chắc nịch. “Đây là lỗi kinh điển của người viết non tay — dùng chữ tuyệt đối để tự trấn an chính mình. Ai chắc chắn thật thì không cần thề. Uyển Nhi viết ‘mãi mãi’ vì trong lòng nó biết cái kết này không chắc. Nó sợ. Và chỗ nó sợ, chính là chỗ tôi rạch được.”
Cô nâng cây bút lông đỏ, tay không còn run nữa. Ngoài kia, tiếng gõ phím khựng lại nửa nhịp — như thể kẻ đang viết vừa cảm nhận được có người đọc thấu tim đen của mình. Và trong khoảnh khắc ngập ngừng đó của đối phương, Lâm Hạ hạ bút, khoanh tròn hai chữ ‘mãi mãi’ giữa khoảng trắng, rồi viết bên lề ba chữ mà bất cứ biên tập viên nào cũng từng viết ít nhất một lần trong đời:
‘Cần dẫn chứng.’
Khoảng trắng rùng mình. Hai chữ ‘mãi mãi’ của Uyển Nhi bắt đầu rạn nứt như lớp sơn khô, và qua khe nứt ấy, một tia sáng thật — ánh đèn néon trắng xanh của phòng biên tập tầng mười hai — lọt vào. Kèm theo nó là tiếng Tiểu Nghiêm, hốt hoảng và rõ mồn một, gần đến mức Lâm Hạ tưởng chạm được: “Chị Hạ ơi?! Sao tự nhiên màn hình chị hiện chữ đỏ vậy?! ‘Cần dẫn chứng’ là chị gõ hả? Chị… chị tỉnh rồi à?!”
Lâm Hạ chưa kịp mừng. Vì ngay lúc khe nứt vừa hé, từ phía bên kia của nó — phía thế giới thật — giọng Lâm Uyển Nhi vọng ngược vào, và lần này nó không còn giận dữ, mà bình tĩnh một cách đáng sợ, cái bình tĩnh của kẻ vừa lật được quân bài cuối: “Giỏi. Em sửa được câu văn của ta. Nhưng em quên mất, chị biên tập à — cái khe em vừa mở, nó thông hai chiều. Em nhìn được ra ngoài, thì ta cũng bước được vào trong.” Một tiếng ghế đẩy loẹt xoẹt trên sàn gạch, ở đâu đó rất thật. “Cảm ơn em đã mở cửa giúp ta. Giờ thì để ta bước vào thân xác này — cái thân xác lẽ ra là của ta ngay từ đầu.”
Và qua khe nứt sáng trắng ấy, Lâm Hạ kinh hoàng nhìn thấy — trên màn hình laptop nơi thế giới thật, con trỏ chuột đang tự di chuyển, tự mở một file mới, và ở dòng đầu tiên, một bàn tay vô hình bắt đầu gõ xuống bốn chữ khiến toàn thân cô hoá đá: ‘Chương Hai Mươi Mốt: Lâm Uyển Nhi tỉnh dậy.’
Leave a Reply