Chương 24: Ba mươi sáu tiếng trước khi cây bàng bị đốn
Diệp Hân về đến thị trấn ven biển vào một chiều muộn. Ngôi nhà cũ của bà ngoại nằm nép bên rặng phi lao, sóng biển rì rào ngày đêm. Ở đây, không ai biết cô là ai. Cô xin dạy vẽ cho bọn trẻ trong xóm, sống những ngày lặng lẽ, cố quên.
Nhưng quên một người, khó hơn cô tưởng. Mỗi đêm, cô vẫn mơ thấy gốc bàng, thấy chiếc áo khoác trên vai, thấy ba chữ “anh tin em”.
Hai tuần trôi qua. Rồi một buổi sáng, Tiểu Mẫn gọi tới, giọng hốt hoảng: “Hân! Cậu xem tin tức chưa? Khu Bình An! Họ sắp cưỡng chế! Sắp đốn cây bàng!”
Diệp Hân chết sững. Cô mở điện thoại, và tim như ngừng đập. Trên báo mạng, tin tức giật tít: *“Dự án Bình An đổi chủ đầu tư. Phương án mới: san phẳng toàn khu, xây trung tâm thương mại. Cưỡng chế bắt đầu sau 36 giờ.”*
Bên dưới là ảnh khu Bình An với hàng rào công trường đã dựng, và một tấm biển đỏ: lệnh chặt hạ cây xanh, trong đó có cây bàng cổ thụ giữa sân.
“Sao lại thế được?” Diệp Hân run rẩy. “Dự án của tôi giữ nguyên cây bàng cơ mà. Anh Lục đã duyệt rồi…”
“Tống Nghiêm!” Tiểu Mẫn nói. “Nghe nói anh Lục đột ngột đi nước ngoài mấy tuần nay, không ai liên lạc được. Tống Nghiêm nhân lúc đó lật kèo hội đồng, giành quyền dự án, đổi hết phương án. Hắn bảo phương án cũ lỗ vốn. Giờ hắn nắm hết rồi Hân ơi!”
Diệp Hân buông điện thoại, cả người lạnh toát. Trạch Viễn biến mất. Tống Nghiêm chiếm dự án. Và cây bàng của mẹ cô — di sản cuối cùng, nơi chôn giấu cả tuổi thơ và ký ức của mẹ — sắp bị đốn hạ chỉ trong ba mươi sáu tiếng.
Cô đứng bên bờ biển, gió thổi tung mái tóc, đầu óc quay cuồng. Cô đã chạy trốn. Cô đã buông tay. Cô đã tự nhủ Bình An không còn là chuyện của mình. Nhưng giờ đây, khi cái cây mẹ trồng sắp ngã xuống, cô mới hiểu — có những thứ, dù chạy đến chân trời, vẫn là một phần máu thịt không thể chối bỏ.
*Mẹ trồng cây bàng ấy, để ai đi xa về cũng có bóng mát mà ngồi.*
Diệp Hân lau nước mắt, ánh mắt đanh lại. Cô chạy vào nhà, ném vội đồ vào vali. Cô không biết Trạch Viễn ở đâu, không biết một mình cô có thể làm gì trước cả một tập đoàn. Nhưng cô biết một điều: cô không thể đứng nhìn cây bàng của mẹ ngã xuống mà không làm gì cả.
Cô bắt chuyến xe đêm gần nhất quay lại thành phố. Ba mươi sáu tiếng. Cuộc đua với thời gian bắt đầu.
Leave a Reply