Ánh đuốc ùa vào Tây Noãn phòng như một dòng lửa, và người bước ở đầu hàng thị vệ khiến hơi thở trong lồng ngực Ngọc Lam đông cứng lại. Không phải bệ hạ. Không phải Lý Hoàng hậu. Là một dáng người cao thẳng khoác cẩm bào màu chàm thẫm, gương mặt tuấn lãng chìm một nửa trong bóng tối, ánh mắt lạnh như nước giếng sâu quét một vòng khắp gian phòng — Tề vương Tiêu Dục.
Ngọc Nhu là kẻ quỳ sụp xuống trước tiên. Cây phượng quan cửu vĩ trên tóc ả nghiêng lệch, va vào nền gạch kêu một tiếng khô khốc. “Vương… vương gia,” ả lắp bắp, sắc mặt trắng bệch, “thần nữ… thần nữ chỉ tình cờ đi ngang…” Trình Húc thì đã dập đầu tới mức trán chạm gạch, cả tấm lưng gầy run lên bần bật như tàu lá trước gió.
Chỉ có Ngọc Lam vẫn đứng. Nàng đứng giữa vũng độc loang lổ và đống mảnh sứ vỡ, tay còn nắm chặt nửa mảnh đáy bình khắc chi chít chữ nhỏ cùng một dấu triện son đỏ au. Nàng biết, khoảnh khắc này mới là lúc sinh tử thật sự. Kiếp trước, chính con người đứng trước mặt nàng đây đã lạnh lùng ký tên vào tờ tấu định tội Thẩm gia. Nhưng kiếp trước ấy, nàng chưa từng được nhìn thẳng vào mắt hắn giữa một canh khuya như thế này.
“Vương phi tương lai của bổn vương,” Tiêu Dục cất tiếng, âm giọng trầm mà rành rọt, mỗi chữ như một viên đá thả xuống mặt hồ tĩnh, “nửa đêm mật hội cùng thần y trong phòng thuốc, làm vỡ một chiếc bình quan dược. Ngọc Nhu tiểu thư, nàng giải thích thế nào đây?”
Bốn chữ “vương phi tương lai” rơi xuống, Ngọc Nhu lập tức chộp lấy như kẻ chết đuối vớ được cọc. “Vương gia minh giám! Là tỷ tỷ thần nữ — Thẩm Ngọc Lam — nửa đêm lẻn vào trộm thuốc, đập vỡ bình dược để phi tang! Thần nữ chỉ vừa đuổi tới ngăn cản…” Ả chỉ thẳng vào Ngọc Lam, ngón tay run rẩy, “Chiếc bình trong tay ả kia! Chính ả làm vỡ!”
Ngọc Lam không vội thanh minh. Nàng chỉ chậm rãi lật ngửa mảnh sứ trong tay, để ánh đuốc soi rõ dấu triện son. “Vương gia,” nàng nói, giọng bình thản đến mức chính Ngọc Nhu cũng phải sững lại, “thần nữ quả có làm vỡ chiếc bình này. Nhưng thần nữ mạo muội hỏi một câu: một chiếc bình đựng thuốc bổ tầm thường, cớ gì dưới đáy lại khắc chữ và đóng triện? Mà cái triện này…” Nàng nâng mảnh sứ lên cao hơn một tấc. “Xin vương gia tự mình nhìn cho rõ, nó là triện của ai.”
Tiêu Dục bước tới. Hắn không cầm lấy mảnh sứ từ tay nàng, chỉ cúi nhìn, và Ngọc Lam thấy rõ đồng tử hắn khẽ co lại một thoáng. Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để nàng biết mình đã đặt đúng quân cờ. Dấu triện son ấy — nàng đã nhận ra ngay từ khi bình vỡ — không phải triện của Trình Húc, cũng chẳng phải của Thái y viện. Đó là triện riêng của Chiêu Nghi họ Lý, bào muội ruột của Hoàng hậu, người coi giữ Thượng Dược cục.
“Trình đại nhân,” Tiêu Dục không nhìn lão, mắt vẫn dán vào mảnh sứ, “bình dược trong phòng ngươi, vì sao lại mang triện của Lý Chiêu Nghi?”
Câu hỏi ấy như một nhát dao lột trần lão thần y. Trình Húc ngẩng lên, môi mấp máy, nhưng không rặn nổi một chữ. Mười lăm năm gìn giữ bí mật, mười lăm năm sợ hãi, tất cả dồn lại trong khoảnh khắc này khiến lão gần như ngất đi. Bởi lão biết, chỉ cần thừa nhận một tiếng, cả sợi dây từ chiếc bình đôi này sẽ được kéo lên tới tận tẩm cung của Hoàng hậu.
Ngọc Lam bồi thêm, từng lời thong thả mà chặt như thắt thòng lọng: “Vương gia, thần nữ trộm nghĩ, đêm nay nếu thần nữ không tới, thì sáng mai chiếc bình này sẽ được rửa sạch, cất kín, và không một ai biết trong Thượng Dược cục từng có một ngăn bình chứa thứ nước bốc mùi hạnh nhân này.” Nàng khẽ chỉ vào vũng chất lỏng trong veo đang loang trên nền gạch, mùi ngòn ngọt lạnh người vẫn còn phảng phất. “Mùi này là gì, tưởng vương gia còn rõ hơn thần nữ.”
Mùi hạnh nhân — ai từng ở gần chốn thâm cung đều biết đó là hơi của một loại độc dược khét tiếng, thứ giết người mà không để lại dấu, chỉ để lại trên môi tử thi một nụ cười tím tái. Sắc mặt Tiêu Dục cuối cùng cũng thay đổi. Hắn quay phắt sang Ngọc Nhu, ánh mắt sắc lạnh: “Nàng nói tỷ tỷ nàng tới trộm thuốc phi tang. Vậy bổn vương hỏi nàng — nàng làm sao biết trong phòng này có thứ đáng để phi tang, nếu nàng không phải là kẻ được phái tới canh giữ chính nó?”
Ngọc Nhu chết lặng. Ả mở miệng, rồi ngậm lại, rồi lại mở, nhưng mọi lời biện bạch đều tự dẫn ả xuống hố sâu hơn. Nói mình không biết, thì cớ gì nửa đêm chạy tới; nói mình biết, thì chẳng khác nào nhận mình là người của Hoàng hậu. Cây phượng quan trên đầu ả, phút chốc, từ vinh quang hóa thành gông xiềng.
Ngọc Lam cụp mắt, che đi tia sáng lóe lên trong đáy mắt. Nàng hiểu rất rõ Tiêu Dục không phải vì bênh nàng. Con người này lạnh lùng, đa nghi, cả đời chỉ tin vào lợi hại. Việc hắn nửa đêm dẫn thị vệ tới đây tuyệt không phải tình cờ — hắn đã ngờ vực Lý Hoàng hậu từ lâu, và chiếc bình vỡ đêm nay chính là cái cớ trời cho để hắn thọc bàn tay vào phủ tạng của phe ngoại thích. Nàng chỉ là kẻ vô tình dâng cho hắn con dao. Nhưng như thế cũng đủ. Kẻ thù của kẻ thù, dẫu chưa phải bạn, thì đêm nay cũng đứng chung một chiến hào.
“Người đâu,” Tiêu Dục phất tay áo, “niêm phong toàn bộ gian phòng này. Mảnh bình, vũng độc, không được động tới một mảy. Trình Húc, áp giải về Tông Nhân phủ, chờ tra xét.” Hắn ngừng một nhịp, ánh mắt lướt qua Ngọc Nhu đang quỳ rũ. “Còn Ngọc Nhu tiểu thư… mời nàng về Nhàn cư các nghỉ ngơi. Sáng mai yến Thưởng Hoa, bổn vương muốn nàng có mặt đông đủ.”
Câu cuối cùng nghe dịu dàng, nhưng Ngọc Lam nghe ra trong đó lưỡi dao giấu kín. Sáng mai, tại yến Thưởng Hoa, trước mặt bá quan văn võ, sẽ có người phải trả lời cho chiếc bình đêm nay. Và kẻ được định sẵn bước lên đội phượng quan — giờ đã thành kẻ bị định sẵn phải quỳ.
Đợi bóng thị vệ áp giải Trình Húc khuất sau trường lang, Tiêu Dục mới quay lại nhìn nàng. Lần đầu tiên trong đêm, ánh mắt hắn không còn là băng, mà mang một tia dò xét kỳ lạ, như đang nhìn một quân cờ bỗng nhiên tự đi sai nước mà lại đi trúng đường. “Thẩm Ngọc Lam,” hắn chậm rãi gọi tên nàng, cái tên mà kiếp trước hắn từng đặt bút định tội, “một khuê nữ tội thần, làm sao biết dưới đáy bình có triện, biết mùi độc là gì, biết cả cách khiến người ta tự khai ra tội của mình?”
Ngọc Lam ngẩng lên, đối diện thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy. Trong lòng nàng dội lên trăm ngàn con sóng — hận thù, cảnh giác, và một nỗi chua xót mà chỉ riêng nàng hiểu. Nhưng ngoài mặt, nàng chỉ khẽ nhún người hành lễ, giọng phẳng như mặt nước đêm: “Hồi vương gia, kẻ sắp chết thì cái gì cũng học được. Thần nữ chỉ là… không muốn chết thêm một lần nữa.”
Tiêu Dục nhíu mày. “Thêm một lần nữa?”
Ngọc Lam biết mình đã lỡ lời. Nàng cụp mắt, định lảng sang chuyện khác — thì từ phía cửa cung xa, một hồi chuông đồng bỗng vang lên dồn dập, khác hẳn nhịp trống canh thường lệ. Cả nàng lẫn Tiêu Dục đồng loạt ngoảnh về hướng ấy. Đó là chuông Cảnh Dương lâu, thứ chuông chỉ gióng khi trong cung xảy ra đại biến. Và giữa tiếng chuông, một tên nội thị hớt hải chạy tới, quỳ sụp trước hiên, giọng lạc đi vì kinh hãi:
“Vương gia! Nguy… nguy rồi! Hoàng hậu nương nương vừa hạ ý chỉ — nói tội nữ Thẩm Ngọc Lam đêm nay đột nhập Thượng Dược cục, hạ độc mưu sát mệnh quan, đã bị bắt quả tang! Lệnh… lệnh cho Cấm quân tới bắt người ngay trong đêm, không đợi tới sáng!”
Ngọc Lam thấy máu trong người mình lạnh đi từng tấc. Nàng hiểu ra ngay: Lý Hoàng hậu đã đi trước nàng một nước. Mụ không cần biết trong phòng thực sự xảy ra chuyện gì — mụ chỉ cần ra tay trước, biến nàng từ nhân chứng thành hung thủ, biến chiếc bình tang chứng thành vật chứng buộc tội nàng. Sáng mai chưa tới, mà lưới đã sập. Nàng ngẩng lên nhìn Tiêu Dục, và lần đầu tiên trong hai kiếp người, nàng buộc phải đặt ra một câu hỏi mà chính nàng cũng không dám chắc câu trả lời: người đàn ông lạnh lùng này — sẽ giao nàng ra để đổi lấy sự yên ổn, hay sẽ giữ lại con dao mà nàng vừa trao vào tay hắn?
Leave a Reply