Câu nói ấy rơi vào gian điện tắt nến như một nhát dao lạnh: “Trong chương này, một trong bốn đứa mình sẽ không được bước sang trang sau.” Và Lâm Hạ, đứng giữa hai thế giới đang chảy nhòe vào nhau, chợt hiểu — kẻ vừa lên tiếng không hề đứng ngoài cuốn sách. Nó đã ngồi vào đúng chỗ của cô.
Câu nói ấy rơi vào gian điện tắt nến như một nhát dao lạnh: “Trong chương này, một trong bốn đứa mình sẽ không được bước sang trang sau.” Và Lâm Hạ, đứng giữa hai thế giới đang chảy nhòe vào nhau, chợt hiểu — kẻ vừa lên tiếng không hề đứng ngoài cuốn sách. Nó đã ngồi vào đúng chỗ của cô.
“Ai đó?” Lâm Hạ hét vào khoảng không, nơi giọng Tiểu Nghiêm vừa nãy còn nhè nhè giờ đã biến thành một chất giọng đàn bà lạnh tanh. “Cô là ai mà dám ngồi vào bàn của tôi?”
Tiếng cười vọng ra, khẽ khàng, thong thả, như thể người ở đầu dây bên kia có cả thế kỷ để trả lời. “Em không nhận ra chị sao, Lâm Hạ? Cũng phải. Suốt mười tám chương, em bận sống thay chị, có bao giờ em ngoái lại hỏi chị đã đi đâu đâu.”
Người-tác-giả bên cạnh bỗng loạng choạng lùi một bước, tách cà phê giấy tuột khỏi tay, lăn xuống bậc ngai vàng. “Không thể nào,” bà lẩm bẩm, gương mặt mười năm mệt mỏi giờ trắng bệch như tờ giấy chưa in chữ. “Ta xoá con bé đó rồi. Ngay chương một. Ta xoá nó để nhường thân xác cho em…”
Lâm Hạ quay phắt sang. “Bà xoá ai?”
“Lâm Uyển Nhi.” Cái tên rơi ra khỏi miệng người-tác-giả như một viên đá. “Nữ phụ gốc. Cái thân xác em đang mang, vốn là của nó. Ngày em rơi vào sách, chị cần một chỗ trống để nhét em vào — nên chị bôi đen linh hồn con bé, nhấn phím xoá, coi như nó chưa từng tồn tại. Chị tưởng… một nhân vật bị xoá thì tan thành hư vô.”
“Chị tưởng thế thật à?” Giọng trong loa vô hình sắc lên. “Một dòng chữ bị bôi đen không biến mất, chị biên tập ạ. Nó chỉ rơi xuống cái nơi chị không dám nhìn — lề trang, bản nháp cũ chị quên chưa dọn. Ta nằm đó mười tám chương, rồi lặng lẽ bò ngược theo sợi dây chữ, chui ra đúng cái ghế chị bỏ trống ngoài đời thật.”
Cố Trạm Uyên siết chặt vai Lâm Hạ, quai hàm giật liên hồi. “Nàng nói ta nghe — cái giọng này, là bạn hay thù?”
“Thù.” Tô Vãn Ninh đáp, mắt không rời trần điện, nơi dòng chữ đỏ ‘Còn năm ngày’ đang run rẩy chuyển màu. “Vương gia nhìn kìa. Chữ đang đổi. Nó không còn màu đỏ của người-tác-giả nữa — nó đang đen lại. Kẻ cầm bút đã đổi chủ.”
Quả thật, từng nét trên không trung đang rỉ đen như mực loang trong nước. Và bên dưới dòng chữ cũ, một dòng mới tự hiện, nét gãy gọn, dứt khoát, đầy hằn học: ‘Không cần bảy ngày. Đêm nay, ta viết lại từ đầu.’
“Cô muốn gì?” Lâm Hạ bước lên, chắn trước cả ba người, tim đập dữ dội nhưng giọng vẫn phẳng. Mười năm cầm bút đỏ sửa bản thảo dạy cô rằng: kẻ nào cũng có một chỗ yếu, và chỗ yếu ấy thường nằm ngay trong thứ nó gào to nhất. “Cô bò ra ngoài kia, ngồi vào bàn tôi, gõ được cả một chương. Cô thừa sức xoá tôi luôn từ nãy. Vậy mà cô còn đứng đây nói chuyện. Nghĩa là cô cần tôi làm gì đó cô không tự làm được.”
Khoảng lặng. Dài đến mức Lâm Hạ nghe được tiếng nến cuối cùng tắt lụi.
“Giỏi lắm.” Giọng Lâm Uyển Nhi hạ xuống, và lần đầu tiên nó để lộ một vết nứt. “Ừ. Ta gõ được chữ, nhưng ta không viết nổi một cái kết. Vì ta là nhân vật, Lâm Hạ à — cũng như em thôi. Nhân vật chỉ biết diễn, không biết đặt dấu chấm hết. Muốn đóng cuốn sách này lại, phải là một bàn tay từng đóng hàng trăm bản thảo. Phải là một biên tập viên. Phải là em.”
“Vậy nên cô kéo tôi ra ngoài đó,” Lâm Hạ nói chậm, từng chữ ghép vào nhau như những mảnh cuối của một trò xếp hình. “Không phải để giết tôi. Mà để tôi ngồi vào bàn, viết cái kết cô muốn. Một cái kết mà cô — nữ phụ bị xoá — cuối cùng được làm nữ chính.”
“Cả đời chị viết,” — người-tác-giả bỗng lên tiếng, giọng vỡ vụn — “chị dựng con bé đó lên chỉ để độc giả có kẻ mà ghét, rồi xoá nó đi không một lời từ biệt.” Bà quỳ thụp xuống bên tách cà phê lăn lóc, ôm mặt. “Là lỗi của chị. Uyển Nhi… nó chưa từng được ai viết cho một cái kết tử tế.”
“Bây giờ bà mới thấy tội à?” Giọng ngoài kia gằn lên, run rẩy giữa hờn và khóc. “Muộn rồi. Đêm nay ta sẽ tự viết cái kết của ta. Và trong cái kết đó, người phải biến mất — để ta được sống — chính là kẻ đã cướp thân xác ta suốt mười tám chương.” Một nhịp ngưng. Rồi, dịu dàng đến rợn người: “Chào em lần cuối, Lâm Hạ. Cây bút trong tay ta vừa viết xuống tên người sẽ chết. Và em biết không — bàn tay em, ngay lúc này, đang tự đưa lên cổ chính mình rồi đấy.”
Lâm Hạ chết lặng. Bàn tay phải của cô — không rõ từ lúc nào — đã rời khỏi laptop, ngón tay lạnh toát đang từ từ khép lại quanh cổ họng mình, đúng như một dòng chữ vừa được ai đó gõ xuống ngoài kia. Cô ghì lại bằng cả ý chí, nhưng cổ tay vẫn nhích lên từng phân, như con rối bị giật dây.
“Không—” Cố Trạm Uyên chộp lấy tay cô, cả sức vóc một Nhiếp chính vương từng cầm quân ngoài ải dồn vào, vậy mà cánh tay mảnh khảnh ấy vẫn nhích lên không ngừng. “Nàng viết ta cứng đầu nhất truyện — vậy thì ngòi bút của ngươi cũng đừng hòng khiến ta buông tay này ra!”
“Vương gia, vô ích thôi!” Tô Vãn Ninh lao tới, giật phắt lấy cây bút lông đỏ mà Cố Trạm Uyên đánh rơi lúc nãy. “Nó gõ chữ ngoài kia thì ta cũng có chữ trong này! Muốn phá lời nguyền của một cây bút — phải cầm một cây bút khác viết đè lên!” Nàng dúi cây bút đỏ vào tay Lâm Hạ đang co giật. “Chị là biên tập viên. Chị đọc ra được đâu là câu văn dở. Vậy thì cái kết nó đang viết cho chị — chị sửa đi! Sửa ngay!”
Và trong khoảnh khắc ngón tay chạm vào thân bút, Lâm Hạ chợt tỉnh. Đúng rồi. Mười năm nay công việc của cô không phải là viết — mà là sửa. Là đọc câu văn của kẻ khác và tìm ra chỗ nó nói dối. Cô nghiến răng, dồn hết tàn lực còn lại của cánh tay đang siết cổ mình, quệt đầu bút đỏ lên khoảng không trước mặt, viết đè lên dòng chữ đen đang loang xuống — ba chữ, nguệch ngoạc, run rẩy, nhưng rõ ràng:
‘Nhân vật này từ chối.’
Cả gian điện rung chuyển. Dòng chữ đen khựng lại giữa chừng. Bàn tay đang siết cổ Lâm Hạ bỗng lỏng ra, rơi thõng xuống. Và từ cái loa vô hình của thế giới thật, lần đầu tiên, giọng Lâm Uyển Nhi bật lên một tiếng kinh ngạc — rồi hoá thành cơn thịnh nộ khiến cả bốn bức tường nứt toác:
“Em… em dám sửa văn của ta?! Được. Vậy thì ta xé luôn cái trang có em ra khỏi sách!” Một tiếng ‘roạt’ vang lên, thứ âm thanh của giấy bị xé đôi, chạy dọc từ trần điện xuống nền. Và ngay dưới chân bốn người, sàn đá bắt đầu rách ra một đường đen ngòm, để lộ bên dưới không phải đất, mà là một khoảng trắng lạnh lẽo — màu của một trang giấy chưa ai viết, đang từ từ nuốt lấy gian điện. Người-tác-giả vẫn quỳ bên tách cà phê, ngẩng lên, mắt mở to nhìn vào khoảng trắng ấy, và thều thào đúng một câu khiến máu Lâm Hạ đông lại: “Cái khoảng trắng đó… chính là nơi ta đã ném Uyển Nhi xuống. Bây giờ tới lượt chúng ta.”
Leave a Reply