Chương 23: Chuyến xe năm giờ sáng
Bến xe lúc năm giờ sáng mờ hơi sương. Diệp Hân kéo vali đứng chờ, mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ. Trong túi cô, chiếc điện thoại đã tắt nguồn — cô không muốn thấy dù chỉ một tin nhắn nào của anh.
Tiểu Mẫn đến tiễn, mắt đỏ hoe. “Cậu đi thật à? Không nói với anh ấy một lời sao?”
“Nói gì bây giờ?” Diệp Hân cười buồn. “Rằng tôi nghe được anh ấy chỉ cần khu đất, không cần tôi? Hay rằng giữa chúng tôi có một mạng người? Thôi Mẫn ạ. Có những chuyện, kết thúc là cách tử tế nhất.”
“Nhưng tớ thấy anh ấy nhìn cậu không giống người diễn kịch,” Tiểu Mẫn nắm tay cô. “Cậu chắc mình không hiểu lầm gì chứ?”
Diệp Hân im lặng. Một tia nghi ngờ khẽ cựa trong lòng, nhưng cô lập tức dập tắt. Cô sợ hy vọng. Hy vọng rồi vỡ, đau hơn nhiều so với dứt khoát quay lưng.
“Xe tới rồi,” cô nói, ôm Tiểu Mẫn một cái thật chặt. “Giữ gìn sức khỏe. Khi nào ổn định, tôi gọi.”
Cô bước lên xe, tìm chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Xe lăn bánh, thành phố lùi dần ra sau, những tòa cao ốc — trong đó có tòa nhà Thịnh Viễn với tầng hai mươi bảy nơi tất cả bắt đầu — nhỏ dần rồi khuất hẳn.
Cùng lúc ấy, ở đầu kia thành phố, Lục Trạch Viễn lao đến phòng trọ của cô. Cánh cửa mở toang, căn phòng trống trơn, chỉ còn lại vài món đồ cũ và một mảnh giấy nhớ dán trên bàn: *“Cảm ơn anh vì tất cả. Chúc dự án Bình An thành công. — D.H.”*
Anh siết chặt mảnh giấy, gọi cho Kỷ Thành, giọng khản đặc: “Cô ấy đi rồi. Tìm cho anh. Mọi bến xe, sân bay, ga tàu. Ngay lập tức.”
Nhưng thành phố quá rộng, và Diệp Hân đã đi trước quá xa. Đến trưa, Kỷ Thành gọi lại: “Sếp… cô ấy lên xe khách lúc năm giờ sáng, không rõ điểm đến cuối. Điện thoại tắt máy.”
Trạch Viễn đứng lặng bên cửa kính tầng hai mươi bảy, nơi anh và cô lần đầu gặp nhau trong một đêm mưa. Ngoài kia, mưa lại bắt đầu rơi, y hệt đêm đó. Anh đưa tay áp lên tấm kính lạnh, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình bất lực đến thế.
“Diệp Hân,” anh thì thầm với khoảng không, “anh chưa kịp nói với em… nửa câu còn lại.”
Anh không biết cô đi đâu. Nhưng anh biết một điều: anh sẽ tìm ra toàn bộ sự thật, sẽ dọn sạch mọi chướng ngại, và sẽ đưa cô về. Dù mất bao lâu. Dù cô trốn tận chân trời.
Điều anh không ngờ, là ngay lúc anh chìm trong mất mát, một kẻ khác đã chờ đúng khoảnh khắc này để ra tay.
Leave a Reply