“Cây đàn này ba năm nay không ai được phép chạm vào. Kể cả cô.”
Câu đầu tiên người quản gia nói với Diệp Lam, khi mở cánh cửa gỗ nặng của căn biệt thự trên đồi, không phải lời chào, mà là một lời cấm.
Diệp Lam siết chặt quai chiếc hộp đồ nghề đã sờn. “Vậy ông gọi thợ lên dây đàn tới làm gì? Để tôi đứng nhìn nó à?”
Người quản gia — tóc hoa râm, lưng thẳng như thước — không trả lời. Ông chỉ dẫn cô đi qua một hành lang dài lát đá cẩm thạch, im lặng đến mức tiếng gót giày của cô vang lên như tiếng gõ cửa vào một ngôi nhà không người ở. Trên tường treo đầy ảnh: một người đàn ông trẻ ngồi trước dàn nhạc giao hưởng, cúi đầu chào giữa biển hoa và ánh đèn. Cùng một gương mặt, trong tấm nào cũng nghiêng nghiêng, như cố tránh ống kính.
Cô nhận ra anh ta. Cả nước này ai còn nghe nhạc cổ điển mà không nhận ra Cố Thâm.
Thần đồng dương cầm. Người từng khiến khán phòng ba nghìn chỗ nín thở. Rồi ba năm trước, một tai nạn xe hơi, và từ đó không một sân khấu nào còn được nghe anh đàn. Người ta đồn anh đã tàn phế. Người ta đồn anh phát điên. Người ta đồn đủ thứ, vì chẳng ai còn được gặp anh.
“Cây đàn ở phòng nhạc trên gác.” Người quản gia dừng chân dưới chân cầu thang. “Cô lên dây, chỉnh cho chuẩn, rồi đi. Cậu chủ không muốn gặp ai. Đặc biệt là…” Ông ngừng lại, đánh giá cô từ đầu tới chân — chiếc áo khoác bạc màu, đôi tay chai sạn vì nghề. “…người lạ.”
Diệp Lam mỉm cười nhạt. Cô đã quen bị nhìn như thế. Một cô thợ lên dây đàn hai mươi sáu tuổi, cha để lại cho cái nghề và một khoản nợ, thì có gì đáng để một biệt thự trên đồi phải tử tế.
“Yên tâm. Tôi chỉ nói chuyện với đàn thôi.”
Phòng nhạc rộng thênh thang, rèm buông kín, không khí đọng mùi bụi và mùi gỗ cũ. Giữa phòng, dưới một tấm vải trắng phủ kín, là cây grand piano.
Diệp Lam kéo tấm vải xuống. Bụi bay mù trong tia nắng lọt qua khe rèm. Một cây Steinway đen bóng, đẹp đến nghẹt thở — và câm lặng như một cỗ quan tài.
Cô mở nắp, đặt tay lên phím. Ngón tay cô ấn xuống nốt La giữa.
Âm thanh vang lên, ngân dài trong căn phòng trống. Với người thường, nó vẫn hay. Nhưng tai Diệp Lam — đôi tai được cha rèn từ năm cô lên sáu, đôi tai có thể nghe ra một sợi dây lệch một phần trăm cung — thì giật thót.
Có một nốt sai. Không phải sai vì lâu ngày không chỉnh. Sai một cách cố ý.
Cô cúi xuống, mở nắp khung đàn, lần theo hàng dây đồng. Ở quãng giữa, một sợi dây đã được ai đó nới lỏng bằng tay — dấu vết còn mới hơn ba năm rất nhiều. Và kẹp giữa hai chốt dây, có một mảnh giấy gấp tư đã ố vàng.
Tay cô vừa chạm vào mảnh giấy thì sau lưng vang lên một giọng nói.
“Bỏ xuống.”
Diệp Lam quay phắt lại.
Một người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa, một tay vịn khung cửa để giữ thăng bằng, chân trái hơi khập khiễng. Áo sơ mi trắng nhàu, tóc rối, gương mặt xanh xao đúng như người ba năm không thấy ánh mặt trời. Nhưng đôi mắt thì sắc, tối, và đang nhìn cô như nhìn một kẻ trộm.
Cố Thâm.
“Tôi…” cô lùi một bước, “tôi chỉ đang kiểm tra dây đàn. Có một sợi bị nới lỏng, và—”
“Cô nghe ra à?” Anh cắt ngang. Giọng anh khàn, như một nhạc cụ lâu ngày không dùng. Nhưng trong đó có một tia gì đó vừa lóe lên — không phải giận, mà là kinh ngạc. “Cô nghe ra nó lệch?”
“Lệch nửa phần tư cung. Ở nốt Fa thăng.” Diệp Lam ngẩng đầu, bướng bỉnh. “Và không phải do thời gian. Có người cố tình chỉnh nó sai. Tôi làm nghề này mười năm, tôi không nghe nhầm.”
Cả căn phòng lặng đi.
Cố Thâm bước tới, từng bước khó nhọc, cho đến khi đứng sát cây đàn, sát cô. Anh nhìn sợi dây bị nới, rồi nhìn mảnh giấy trong tay cô, và có gì đó trên gương mặt anh vỡ ra — như một lớp băng nứt.
“Ba năm nay,” anh nói rất khẽ, gần như với chính mình, “tôi trả lương cho năm người thợ giỏi nhất thành phố. Không ai nghe ra sợi dây đó. Không một ai.” Anh ngẩng lên, ánh mắt ghim vào cô. “Cô là người đầu tiên.”
Diệp Lam bỗng thấy tim đập lỡ một nhịp, và cô ghét cảm giác ấy. “Vậy thì tôi chỉnh lại cho anh. Rồi tôi đi.”
“Không.” Bàn tay anh chợt đặt lên nắp đàn, chặn lại. “Đừng chỉnh.”
Cô ngơ ngác. “Tại sao? Nó sai.”
“Vì sợi dây đó,” Cố Thâm nhìn mảnh giấy gấp tư trong tay cô, giọng trầm xuống, “là do người đã ngồi trong xe với tôi ba năm trước tự tay nới ra. Đêm trước ngày cô ấy mất.”
Ngón tay Diệp Lam cứng đờ trên tờ giấy ố vàng.
“Và cho đến hôm nay,” anh nói tiếp, mắt không rời tờ giấy, “tôi vẫn không dám mở nó ra đọc.”
Leave a Reply