Cái tên đàn bà cháy chậm trên ô “người chịu trách nhiệm”, từng nét mực cũ mười năm hiện ra như vết mực người ta tưởng đã khô lại bất chợt rỉ máu: Diệp Chi. Lâm Hạ nhìn hai chữ ấy, rồi nhìn con trỏ của Tần Mặc đang đứng chết trân, và trong đầu cô — một cách rất không hợp thời điểm — bật lên đúng cái phản xạ nghề nghiệp: đây rồi, nhân vật mà tác giả giấu suốt ba mươi sáu chương để dành cho cú lật cuối. Non tay thì gọi là bất ngờ. Cao tay thì gọi là món nợ.
“Tần Mặc.” Cô gọi, giọng đã bỏ hẳn cái gai góc lúc nãy. “Diệp Chi là ai?”
Con trỏ không trả lời cô. Nó trả lời cái tên. Nó rê tới trước hai chữ ấy, dừng lại, rồi gõ ra một câu run đến mức mực nhoè cả dòng: “Là người… lẽ ra tôi đã đưa về cùng. Mười năm trước, hai chúng tôi cùng rơi vào cuốn này. Cuốn sách bảo chỉ một người được ngồi vào ghế tác giả để bước ra. Tôi… tôi bảo cô ấy đợi. Tôi bảo tôi ra trước, tìm cách, rồi kéo cô ấy theo.” Giọt mực rớt xuống. “Tôi ra thật. Rồi tôi không tìm được đường nào kéo cô ấy ra cả. Mười năm, đêm nào tôi cũng mở cuốn này, chỉ để nhìn xem cô ấy còn ở trang nào.”
“Vậy nên ông biết rõ cái giá của cái ghế ông vừa chào tôi đến thế,” Lâm Hạ nói khẽ. “Ông không doạ tôi. Ông đang kể lại chính ông.”
“Khoan đã.” Tiểu Nghiêm giơ hai tay lên như trọng tài thổi còi. “Vậy cái con trỏ trắng lúc nãy — là chị Diệp Chi này hả? Người bị bỏ lại thành ra kẻ đứng trên cùng luôn? Sếp ơi,” cậu quay sang Đường tổng, “em xin nghỉ nửa ngày, tim em không chịu nổi cái nhịp này đâu.”
Không ai kịp cười. Bởi vì ngay lúc đó, con trỏ trắng ở đỉnh màn hình sống dậy. Nó gõ, bình thản, chữ trắng nổi trên nền chữ đen như tuyết rơi trên mực: “Chào anh, Tần Mặc. Mười năm rồi. Anh gầy đi đấy.”
Cả căn phòng đang tan thành vệt mực chợt đông cứng. Cố Trạm Uyên khẽ kéo Lâm Hạ lùi lại nửa bước, đặt vai mình chắn trước cô — một động tác thừa thãi đối với chữ nghĩa, nhưng lại khiến tim cô đập lệch một nhịp. “Nàng thấy chưa,” hắn thì thầm, “kẻ đứng trên cùng vừa lộ ra. Mà kẻ đó… đang run.”
Hắn nói đúng. Lâm Hạ, với mười năm đọc chữ người khác, nhận ra ngay: nét bút của Diệp Chi cố tỏ ra bình thản, nhưng chữ “anh gầy đi đấy” được viết đậm hơn cần thiết, tô đi tô lại — cái kiểu người ta viết khi đang cố ghìm một thứ sắp vỡ.
“Diệp Chi,” Lâm Hạ lên tiếng, chậm rãi bước tới trước màn hình, cây bút đỏ vẫn trong tay nhưng cô cố tình hạ mũi bút xuống, cho đối phương thấy cô không định gạch. “Tôi là biên tập, không phải kẻ cướp chỗ của cô. Cô giữ cái ghế trên cùng này mười năm, cô cho đồng hồ đếm ngược chạy, cô gạch bảy cái tên. Người ta sẽ bảo cô là phản diện. Nhưng tôi làm nghề này lâu rồi — tôi biết một nhân vật gạch tên người khác suốt mười năm thường không phải vì ác. Mà vì đang đợi đúng một cái tên xuất hiện để gạch. Có phải cô để cả cuốn sách này chạy, chỉ để một ngày nào đó Tần Mặc phải quay lại không?”
Con trỏ trắng dừng rất lâu. Rồi nó gõ, và lần này nét chữ không giấu được nữa: “Tôi đâu cần anh ấy quay lại. Tôi chỉ cần biết… anh ấy có còn mở cuốn này ra không. Suốt mười năm, mỗi lần trang sách được lật, tôi biết ngoài kia còn một người chưa quên. Tôi cho đồng hồ chạy không phải để giết ai. Tôi cho nó chạy để cuốn sách đừng đóng lại — vì sách đóng rồi thì anh ấy hết lý do để mở ra.” Giọt mực trắng rơi xuống, tan vào nền đen. “Còn bảy cái tên… là bảy lần tôi thử ngồi vào ghế tác giả để tự viết đường cho mình ra. Bảy lần đều hỏng. Mỗi lần hỏng, cuốn sách lấy đi một cái tên để trừ nợ. Tôi không gạch họ, Lâm Hạ. Tôi trả họ. Bằng chỗ của chính tôi.”
Tần Mặc phát ra một âm thanh không giống chữ, giống tiếng một người bị đấm vào ngực. “Chi… em bảo em đợi anh. Em không nói với anh là mỗi lần anh mở cuốn này ra, em phải trả một cái tên.”
“Vì nếu nói, anh sẽ không dám mở nữa,” con trỏ trắng đáp. “Mà anh không mở, thì em thật sự chỉ còn một mình.”
Lâm Hạ thấy sống mũi cay xè, và cô ghét điều đó — cô đến để sửa bản thảo, không phải để khóc trong bản thảo. Cô hít một hơi, lật ngược cây bút đỏ như lật một quân bài. Máu nghề lại nổi lên, nhưng lần này để tìm cái lối thoát thứ ba mà cả Tần Mặc lẫn Diệp Chi đều bỏ sót vì họ quá đau để nhìn cho rõ.
“Cả hai người đều tin cùng một điều sai,” cô nói. “Rằng cái ghế tác giả chỉ chứa được một người. Tần Mặc tin thế nên bỏ cô lại. Cô tin thế nên mười năm ngồi trên cùng một mình. Nhưng nãy tôi vừa sửa cái luật gốc của cuốn sách rồi — ‘một cuốn sách có thể được viết bởi những người đứng bên trong nó’. Số nhiều, Diệp Chi. Tôi viết là ‘những người’, không phải ‘một người’.”
Cô chĩa mũi bút đỏ lên ô “người chịu trách nhiệm”, nơi tên Diệp Chi đang cháy đơn độc. “Và luật mới thì áp cho cả cái dòng này. Nghĩa là ô này — bây giờ — chứa được nhiều hơn một cái tên.”
Con trỏ của Tần Mặc bật lên như bị điện giật: “Cô định…”
“Tôi định để ông ký tên vào cạnh cô ấy,” Lâm Hạ nói. “Ông nợ cuốn này một cái tên suốt mười năm. Giờ trả đi. Không phải bằng chỗ của người khác — bằng chỗ của chính ông, ngay cạnh cô ấy. Hai người cùng chịu trách nhiệm, hai người cùng được viết, hai người cùng bước vào. Đó là lối thoát thứ ba.”
Căn phòng nín thở. Con trỏ trắng của Diệp Chi run bần bật. Con trỏ đen của Tần Mặc từ từ dịch lên, ngập ngừng, tới sát cái ô định mệnh, chỗ chỉ cần gõ một chữ là mười năm được viết lại.
Và đúng khoảnh khắc đầu bút của Tần Mặc chạm vào ô ấy, cả màn hình bỗng loé đỏ rực. Một dòng cảnh báo chưa từng xuất hiện trong ba mươi sáu chương đập thẳng vào giữa trang, bằng thứ mực không phải đỏ, không phải đen, không phải trắng — mà xám tro, màu của tàn giấy cháy:
“Phát hiện HAI tác giả cùng ký tên. Quy tắc một-người đã bị xoá. Cảnh báo: cuốn sách không còn ai đứng ngoài để giữ nó. Bắt đầu quy trình… CHỌN MỘT NGƯỜI Ở LẠI LÀM ĐỘC GIẢ CUỐI CÙNG.” — và ngay dưới dòng chữ, con trỏ xám bắt đầu dò xuống, chậm rãi, lần lượt qua từng gương mặt trong phòng, như một ống kính đang chọn nạn nhân, dừng lại rất lâu… trên Tiểu Nghiêm.
“Ơ,” Tiểu Nghiêm nói, giọng vỡ ra, “sao… sao nó nhìn em?”
Leave a Reply