Kiếm Nhớ Máu Người – Chương 1: Cô Gái Mù Nghe Được Lời Của Thép

Written by

in

Người ta bảo lò rèn của Thẩm Vân nằm ở cuối trấn Lạc Hà, nơi con đường đá cụt lại trước vách núi, là chỗ tối tăm nhất trần gian. Với nàng thì không. Với nàng, cả thiên hạ đều tối như nhau đã mười một năm rồi.

Nàng không cần lửa để nhìn thép. Nàng nghe nó.

Đêm ấy trời đổ tuyết. Than trong lò reo lép bép, thanh sắt nung đỏ dưới búa của nàng đang “hát” một tiếng trong trẻo — thứ tiếng chỉ mình nàng nghe được, cái tiếng báo rằng thép đã thuần, đã sạch, sắp thành một lưỡi dao ngay thẳng. Thẩm Vân gõ nhịp cuối, nhúng thép vào chậu nước lạnh. Hơi bốc lên táp vào gò má nàng, ẩm và mằn mặn như nước mắt.

Rồi có tiếng chân ngoài cửa. Nặng. Chậm. Một người đàn ông mang theo mùi tuyết, mùi ngựa, và mùi máu đã khô.

“Cô là người rèn kiếm họ Thẩm?” Giọng hắn trầm, khàn, như đá nghiến vào đá.

“Lò này chỉ rèn dao rựa, cuốc thuổng cho dân trong trấn.” Thẩm Vân không ngẩng lên. “Khách quan tìm kiếm thì đi nhầm chỗ rồi.”

“Ta không tìm người rèn kiếm mới.” Có tiếng vải sột soạt, rồi một vật dài được đặt xuống mặt bàn gỗ, tiếng va chạm của kim loại gãy vụn. “Ta tìm người biết nghe kiếm cũ.”

Thẩm Vân khựng tay.

Trong trấn không ai biết bí mật ấy của nàng. Người ta chỉ biết nàng mù, biết nàng rèn nông cụ khéo, biết nàng ít nói. Không ai biết rằng từ khi đôi mắt tắt, đôi tai nàng lại mở ra một thế giới khác — nàng nghe được “ký ức” còn vương trong thép. Một lưỡi dao từng chém củi thì ngân êm. Một thanh kiếm từng uống máu người thì rền lên nghèn nghẹn, như có ai khóc rất khẽ ở đáy kim loại.

Nàng đặt búa xuống, chậm rãi đưa tay về phía vật trên bàn. Đầu ngón tay chạm vào lưỡi thép gãy — lạnh buốt, sắc lẻm, và cong theo một dáng nàng thuộc đến từng phân.

Tim nàng ngừng một nhịp.

Đây là kiếm Trầm Sương. Kiếm của sư phụ nàng.

Mười một năm trước, trong đêm Thanh Phong kiếm phái bị người ta san bằng, chính thanh kiếm này đã che cho nàng — một đứa bé chín tuổi — nấp sau bệ thờ tổ, trong khi lửa liếm hết mái ngói và tiếng gào thét tắt dần từng người một. Sư phụ đẩy nàng vào hốc tối, dúi vào tay nàng một mảnh ngọc, và nói câu cuối cùng: “Sống. Rồi quên hết đi.” Sau đó là tiếng kiếm rời vỏ, tiếng thép chạm thép, và một luồng nóng dội thẳng vào mặt nàng — luồng nóng đã lấy đi ánh sáng của nàng vĩnh viễn.

Nàng đã tưởng sư phụ mang thanh kiếm này đi khắp chân trời góc bể. Nàng đã tưởng, chừng nào Trầm Sương còn ngoài kia, thì người còn sống.

Giờ nó nằm đây. Gãy làm ba đoạn.

“Ở đâu ra?” Giọng Thẩm Vân khô khốc, gần như không thoát nổi khỏi cổ họng.

“Trong lồng ngực một người đã chết.” Người đàn ông đáp gọn. “Ba tháng trước, dưới chân núi Vọng Kiếm. Ta đến chậm. Khi ta tới nơi, ông ấy chỉ kịp nói một cái tên, rồi bảo mang kiếm gãy này đến Lạc Hà, tìm ‘đứa nhỏ nghe được thép’.”

Thẩm Vân siết chặt đoạn kiếm gãy trong tay, mặc cho lưỡi sắc cứa vào da thịt. Nàng chẳng thấy đau. Cả người nàng đang chìm trong một thứ lạnh lẽo còn hơn tuyết ngoài kia.

“Cái tên đó,” nàng hỏi, “là gì?”

Người đàn ông im lặng một thoáng. Thẩm Vân nghe rõ hắn nuốt khan, nghe cả tiếng áo choàng khẽ căng ra khi hắn nắm chặt tay.

“Là tên cô,” hắn nói. “Thẩm Vân.”

Gió lùa qua khe cửa, thổi tắt một ngọn than. Nàng đặt lòng bàn tay lên toàn bộ ba đoạn kiếm gãy, nhắm mắt lại — dù mắt nàng có nhắm hay mở cũng chẳng khác gì — và lắng nghe.

Thép rền lên. Không phải một tiếng, mà là chồng chất bao nhiêu tiếng. Nàng nghe máu của rất nhiều người từng thấm qua lưỡi kiếm này. Nàng nghe cả bàn tay quen thuộc của sư phụ, cái cách người vẫn xoay cổ tay trước mỗi đường kiếm. Và ở tận cùng, dưới hết thảy, nàng nghe một tiếng ngân lạ — sắc, tàn nhẫn, một nhát đâm từ phía sau lưng, cái nhát đã bẻ gãy Trầm Sương và giết chết chủ nhân nó.

Một nhát kiếm nàng đã từng nghe. Từ rất lâu. Từ cái đêm kiếm phái cháy rụi.

Kẻ giết sư phụ nàng hôm nay, chính là kẻ đã thiêu rụi Thanh Phong năm xưa.

Thẩm Vân từ từ đứng dậy. Lần đầu tiên sau mười một năm, nàng thấy trong bóng tối của mình có một đốm gì đó cháy lên — không phải ánh sáng, mà là lửa.

“Khách quan,” nàng nói, giọng đã bình tĩnh đến lạ, “tên ngài là gì?”

“Người ta gọi ta là Lãnh Diện Tô Cửu.” Hắn dừng lại. “Nhưng cô nên biết một chuyện trước khi giữ ta lại nghe chuyện.”

“Chuyện gì?”

Nàng nghe hắn rút một vật từ trong ngực áo, đặt xuống bàn, ngay cạnh ba đoạn kiếm gãy. Một tiếng “cạch” rất khẽ của ngọc chạm gỗ.

Đầu ngón tay Thẩm Vân dò tới. Một mảnh ngọc. Nứt một góc. Khắc nửa chữ “Phong”.

Là nửa mảnh ngọc còn lại — nửa kia đang nằm trên cổ nàng suốt mười một năm.

“Sư phụ cô,” Tô Cửu nói khẽ, “cũng là sư phụ ta. Và ta đến đây, không chỉ để trả kiếm.”

Bàn tay Thẩm Vân, đang cầm đoạn kiếm gãy, chậm rãi xoay mũi thép về phía tiếng nói của hắn.

“Vậy thì ngài nói tiếp đi,” nàng thì thầm. “Trước khi ta chưa kịp nghe hết, tay ta có thể đã rèn xong một quyết định.”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *