Đường về Thẩm phủ sáng nay quả thật dài hơn mọi khi, đúng như lời Tiêu Dục bỏ lại. Không phải vì ngõ hẹp hơn, sương dày hơn, mà vì mỗi bước chân của Ngọc Lam giờ đây đều đè lên một câu hỏi lạnh buốt: trong số những người đang chờ nàng ở nhà, kẻ nào đã bán từng hơi thở của nàng cho Tề vương?
Nàng rời phủ khi trời chưa rạng, không đèn, không kiệu, chỉ Thanh Lam theo hầu. Việc ấy cả Thẩm phủ không ai hay — nàng đã nghĩ vậy. Nhưng Tiêu Dục biết. Biết sớm đến mức kịp thả mồi cho Chung ma ma, kịp thong dong bước vào cứu nàng như một vị anh hùng. Cái miệng ấy không phải người ngoài. Nó ngủ dưới mái nhà nàng, ăn cơm Thẩm gia, và cúi đầu gọi nàng một tiếng “tiểu thư”.
Về tới nhị môn, Ngọc Lam không vào thẳng viện mình. Nàng dừng ở hành lang, tháo chiếc trâm bạc đã cài lên tóc Thanh Lam lúc trong xưởng, chậm rãi cài lại lên búi tóc mình, rồi khẽ hỏi nha hoàn: “Sáng nay, ai là người đầu tiên hỏi ta đi đâu?”
Thanh Lam ngẩn ra, cố nhớ. “Là… là Vương ma ma ở phòng bếp, thưa tiểu thư. Lúc canh năm bà ấy sai người bưng cháo tới viện, thấy giường trống, có hỏi con một câu. Con nói tiểu thư dậy sớm ra vườn ngắm mai.”
“Còn ai nữa?”
“Còn… Tú Nhi. Con nhỏ ấy sáng nay lăng xăng lắm, hết ra cổng lại vào, bảo là chờ người giao lụa. Nhưng mãi chẳng thấy xe lụa nào tới.” Thanh Lam nói xong tự mình rùng mình, chợt hiểu ra điều gì đó, mặt tái đi.
Ngọc Lam không đáp. Trong đầu nàng, những mảnh rời rạc của cả kiếp này lẫn kiếp trước đang lặng lẽ ghép vào nhau. Tú Nhi — đứa nha hoàn mới được đưa vào phủ chừng nửa năm, do chính mẹ kế Lâm thị tiến cử, miệng lưỡi khéo, chân tay nhanh, được lòng trên dưới. Kiếp trước, cũng chính con nhỏ này là kẻ bưng chén canh cuối cùng tới cho nàng trong lãnh cung, chén canh mà uống xong nàng bắt đầu nôn ra máu.
Nàng đã suýt quên mất khuôn mặt ấy. Trí nhớ về cái chết bao giờ cũng mờ nhòe, người ta chỉ nhớ nỗi đau mà quên bàn tay gây ra nó. Nhưng giờ, khi ghép “kẻ tiến người giao lụa nhưng chẳng có xe lụa” với “cái miệng nói cho Tiêu Dục nghe”, gương mặt tươi cười của Tú Nhi hiện lên rõ mồn một.
“Đừng động vào nó.” Ngọc Lam thấy Thanh Lam đã siết chặt nắm tay, vội cản. “Một con chó biết sủa đúng lúc thì đáng tiền hơn một con chó chết. Nó báo tin cho Tề vương, nghĩa là Tề vương tin nó. Ta giết nó, chẳng qua bịt một cái tai. Ta giữ nó, ta có một cái loa — loa nói gì, là do ta quyết.”
Thanh Lam vẫn chưa hết run: “Nhưng… nếu nó vừa báo cho vương gia, vừa báo cho phu nhân thì sao ạ? Nó là người của phu nhân đưa vào.”
Câu hỏi ấy khiến Ngọc Lam khựng lại nửa nhịp. Đúng vậy. Một con dao hai lưỡi. Nếu Tú Nhi vừa là tai mắt của Tiêu Dục, vừa là tai mắt của Lâm thị, thì mọi việc nàng làm nửa tháng qua — từ chuyện con hạc đen, viên Hồi Dương đan, cho tới gian xưởng bỏ hoang — Lâm thị đều đã nắm trong tay. Mà Lâm thị lại là người của Gia Ninh công chúa. Nghĩ tới đây, sống lưng nàng lạnh toát: hóa ra suốt bấy lâu, nàng cứ ngỡ mình đi trước một bước, thực ra kẻ địch vẫn luôn ngồi trong chính hậu viện nhà nàng mà nhìn nàng bày cờ.
Nhưng Ngọc Lam vốn không phải hạng người để nỗi sợ chiếm lấy. Sợ hãi, với nàng, chỉ là một loại tin tức — tin rằng mình đang đứng gần sự thật hơn mình tưởng.
Nàng gọi Thanh Lam lại gần, hạ giọng dặn dò từng chữ. “Trưa nay, ngươi cố ý than với Tú Nhi rằng ta sáng nay ra ngoài gặp một vị công tử áo trắng ở Thanh Vân tự, hai người nói chuyện rất lâu, ta về mặt đỏ bừng, dặn ngươi tuyệt đối không được hé nửa lời với ai trong phủ. Nhớ, phải dặn nó ‘giữ kín’ — kẻ như nó, ngươi càng bảo giữ kín, nó càng vội đi rêu rao.”
Thanh Lam chớp mắt: “Rồi sao ạ?”
“Rồi ta ngồi xem.” Ngọc Lam khẽ cười, ánh mắt lạnh như mặt hồ tháng chạp. “Nếu chỉ Tề vương biết chuyện công tử áo trắng, thì Tú Nhi là người của một mình Tiêu Dục. Nếu cả Lâm phu nhân cũng biết, mà biết qua một đường khác ta chưa lường được, thì trong phủ này còn cái miệng thứ hai. Một mồi câu, ta thả xuống, xem có mấy con cá đớp.”
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía chính viện, nơi Lâm thị đang ngồi. Trong làn khói trầm mỏng bay ra từ ô cửa sổ chạm hoa, nàng như đã thấy trước cảnh mẹ kế của mình thong thả nhấp trà, chờ nghe tin về một “công tử áo trắng” chưa từng tồn tại.
Buổi trưa trôi qua tựa một sợi dây căng. Thanh Lam làm đúng lời dặn, thì thầm với Tú Nhi bên giếng nước, còn cố ý đưa mắt nhìn quanh đầy vẻ sợ hãi. Tú Nhi gật gù, vỗ ngực hứa giữ kín, rồi chưa đầy một tuần trà sau đã thấy con nhỏ viện cớ đi lấy chỉ thêu, lẻn ra khỏi tiểu viện.
Ngọc Lam đứng sau bức bình phong nơi hành lang, nhìn theo cái bóng nhỏ ấy len qua vườn. Nhưng Tú Nhi không rẽ về phía chính viện của Lâm thị như nàng đoán. Nó cũng chẳng ra cổng để đưa tin cho người của Tề vương. Con nhỏ luồn qua hòn giả sơn, dừng lại trước một gian phòng nhỏ nơi góc tây nam — gian phòng mà cả kiếp này lẫn kiếp trước, Ngọc Lam đều chưa từng đặt chân tới. Gian phòng ấy, theo lệ nhà, xưa nay chỉ dùng để cất bài vị và di vật của người đã khuất.
Cửa gian phòng hé mở. Một bàn tay từ trong đưa ra, đón lấy mảnh giấy Tú Nhi vừa dúi vào, rồi khép cửa lại nhẹ đến mức không phát ra một tiếng động. Ngọc Lam nín thở. Nàng không nhìn rõ mặt người trong phòng, chỉ kịp thấy cổ tay ấy đeo một chiếc vòng ngọc màu huyết dụ — thứ đồ vật mà cả Thẩm phủ này, ngoài mẫu thân đã mất của nàng ra, không ai được phép đeo.
Mẫu thân nàng đã chết mười lăm năm. Bài vị bà đặt trong gian phòng ấy. Vậy thì bàn tay vừa đưa ra đón tin của kẻ phản bội — là của ai?
Leave a Reply