Nghiên Mực Chép Tên Người Chết – Chương 1: Cái Tên Không Được Phép Xuất Hiện

Trăng tròn đêm nay đỏ như máu, và cái nghiên mực trên bàn của Diệp Chi lại bắt đầu rỉ chữ.

Nàng ngồi thẳng lưng trong gian Chép Danh, ngọn nến bạch lạp cháy hiu hắt, tấm sổ Sinh Tử mở sẵn trước mặt. Trong lòng nghiên, thứ mực đen đặc quánh đang tự động cuộn lên, đùn thành từng nét, viết ra một cái tên không do bàn tay ai cầm bút.

“Trần A Ngũ. Nam. Dương thọ tận giờ Tý.”

Diệp Chi nhúng bút, chép cái tên ấy sang trang giấy vàng của sổ Sinh Tử. Vừa đặt xong nét cuối, thái dương nàng nhói lên một cái, và một mảnh ký ức trong đầu nàng lặng lẽ tan biến — nàng không còn nhớ mùi hoa quế sân sau nữa, dù nàng biết mình từng nhớ.

Đó là cái giá. Mỗi cái tên nàng chép xuống, nàng mất đi một mẩu của chính mình.

Ba trăm năm nay, Nghiễn Đài Tông giữ ranh giới giữa dương gian và U Minh bằng đúng một quy tắc: người có dương thọ đã tận, tên sẽ hiện trong Đoạn Hồn Nghiễn, và Chép Sinh phải sao vào sổ Sinh Tử trước khi trời sáng. Nếu không, ranh giới rách, oan hồn tràn qua, nhân gian đại loạn.

Chép Sinh không được cứu ai. Không được thương ai. Không được hỏi vì sao. Diệp Chi là Chép Sinh cuối cùng còn sót lại, và nàng đã quên gần hết mình là ai.

Nàng thổi khô nét mực, chuẩn bị gấp sổ. Nhưng cái nghiên chưa chịu ngừng.

Mực lại cuộn lên. Một cái tên thứ hai đang thành hình.

Diệp Chi cau mày. Đêm rằm chỉ có một tên. Trăm năm qua chưa từng sai lệch. Nàng nghiêng người nhìn vào lòng nghiên, và khi nét cuối cùng hiện ra, cả người nàng lạnh toát.

“Mộ Thanh Huyền. Nam. Dương thọ tận đêm nay.”

Cây bút trong tay nàng rơi xuống bàn, lăn một vòng, để lại vệt mực dài trên mặt gỗ.

Không thể nào.

Mộ Thanh Huyền là Thượng Tôn của Nghiễn Đài Tông. Ba trăm năm trước, chính người đã tự tay chặt đứt thất tình lục dục, lấy hồn phách mình ra khóa ranh giới U Minh, đổi lấy một thân bất tử để trấn giữ nơi này. Người là cái neo giữ cho cả tông môn không sụp. Một kẻ đã giao nộp cả cái chết của mình cho ranh giới — làm sao “dương thọ” của người lại hiện trong nghiên?

Mà nếu tên người đã vào nghiên, nghĩa là đêm nay người sẽ chết. Và nếu người chết, ranh giới sẽ vỡ.

Tay Diệp Chi run lên. Theo lệ, nàng phải chép cái tên này vào sổ. Nàng không có quyền chọn. Cây bút của Chép Sinh không được phép do dự — đó là điều đầu tiên nàng học, và có lẽ là điều duy nhất nàng chưa quên.

Nhưng ngón tay nàng cứng đờ, không sao nhấc nổi bút lên.

Nếu ta chép, người sẽ chết. Nếu ta không chép, ranh giới cũng vỡ.

Nàng nhìn cái tên “Mộ Thanh Huyền” đang sáng lên trong lòng nghiên, và một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong ngực — nghèn nghẹn, xót xa, như thể trái tim đã cạn khô của nàng vừa bị ai bóp nhẹ. Nàng không nhớ mình từng gặp người. Chép Sinh cấm được diện kiến Thượng Tôn. Vậy mà chỉ ba chữ ấy thôi cũng khiến sống mũi nàng cay xè.

Diệp Chi làm một việc mà ba trăm năm qua chưa Chép Sinh nào dám làm.

Nàng xé cái tên ấy ra khỏi nghiên.

Không thể xé chữ mực đang thành hình — nhưng nàng lấy tấm khăn tay, áp lên lòng nghiên, thấm sạch dòng chữ trước khi nó kịp cứng lại. Mực đen loang ra khăn, nóng như máu, cắn vào da tay nàng bỏng rát. Cái tên “Mộ Thanh Huyền” biến mất khỏi nghiên.

Cả gian Chép Danh rung lên một cái. Ngọn nến tắt phụt.

Trong bóng tối, sổ Sinh Tử tự động lật soàn soạt, dừng lại ở một trang trắng. Và trên trang trắng ấy, một dòng chữ mới tự hiện, không phải mực đen, mà đỏ như son:

“Chép Sinh Diệp Chi — kháng mệnh Sinh Tử. Dương thọ tận đêm nay.”

Diệp Chi nhìn tên mình hiện trên trang giấy, đầu óc trống rỗng. Nàng vừa cứu một người nàng chưa từng gặp, bằng chính mạng của mình.

Đúng lúc ấy, sau lưng nàng, giữa gian phòng tối đen và lạnh lẽo, vang lên một giọng nói.

Giọng nói ấy trầm, nguội, không mang chút hơi ấm nào của người sống, nhưng lại khiến từng sợi tóc trên gáy nàng dựng đứng.

“Ba trăm năm, ta chưa từng cảm thấy tên mình bị viết ra.”

Diệp Chi quay phắt lại.

Cách nàng ba bước, một người đàn ông đứng trong bóng tối. Áo trắng như tuyết, tóc đen như mực, gương mặt đẹp đến mức phi phàm nhưng không một gợn cảm xúc, như pho tượng tạc từ hàn ngọc. Quanh thân người là một tầng khí đen mỏng — chính là hồn phách đã khóa vào ranh giới, đang lặng lẽ tan ra từng chút một.

Người là Mộ Thanh Huyền.

Ánh mắt lạnh lẽo ấy rơi xuống tấm khăn tay còn vấy mực đen trong tay nàng, rồi chuyển sang cuốn sổ Sinh Tử đang cháy lên dòng chữ đỏ mang tên nàng. Trong đôi mắt vô cảm ba trăm năm không gợn sóng ấy, lần đầu tiên, có gì đó khẽ động.

Người chậm rãi bước tới một bước. Sàn đá dưới chân người kết một lớp sương giá mỏng.

“Tiểu Chép Sinh,” người cúi đầu nhìn nàng, giọng khẽ đến rợn người, “nàng có biết, kẻ dám sửa Sinh Tử, phải lấy gì ra đền không?”

Diệp Chi lùi lại, lưng chạm vào bàn. Trái tim khô cạn của nàng đập một nhịp thật mạnh — nhịp đầu tiên sau không biết bao nhiêu năm.

Và trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, một mảnh ký ức nàng tưởng đã mất từ lâu bỗng lóe lên trong đầu — hình ảnh chính người đàn ông này, dưới một gốc cây hoa quế, đang mỉm cười gọi tên nàng.

Nàng đã từng quen người. Trước khi trở thành Chép Sinh. Trước khi quên đi tất cả.

Nhưng nàng chưa kịp thốt nên lời, thì lớp khí đen quanh thân Mộ Thanh Huyền chợt cuộn lên dữ dội, và cả tòa Nghiễn Đài bắt đầu rung chuyển từ dưới lòng đất.

Ranh giới U Minh — đã bắt đầu nứt.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *