Giọng nói ấy vọng ra từ khoảng không phía sau người-tác-giả, rõ đến mức Lâm Hạ ngửi được cả mùi giấy in laser lẫn hơi máy lạnh của phòng biên tập tầng mười hai. Là Tiểu Nghiêm — cậu thực tập sinh mới vào ba tháng, đứa duy nhất trong toà soạn còn gọi cô là “chị Hạ ơi” bằng cái giọng nhè nhè như sắp mếu mỗi bận bản thảo trễ deadline. “Chị dậy đi mà, chị gục ở bàn hai tiếng rồi, cốc cà phê em mua nguội tanh rồi nè…”
Giọng nói ấy vọng ra từ khoảng không phía sau người-tác-giả, rõ đến mức Lâm Hạ ngửi được cả mùi giấy in laser lẫn hơi máy lạnh của phòng biên tập tầng mười hai. Là Tiểu Nghiêm — cậu thực tập sinh mới vào ba tháng, đứa duy nhất trong toà soạn còn gọi cô là “chị Hạ ơi” bằng cái giọng nhè nhè như sắp mếu mỗi bận bản thảo trễ deadline. “Chị dậy đi mà, chị gục ở bàn hai tiếng rồi, cốc cà phê em mua nguội tanh rồi nè…”
Cà phê. Ánh mắt Lâm Hạ trượt xuống bậc thềm ngai vàng, nơi người-tác-giả vừa đặt chiếc tách giấy in logo quán quen. Chính chiếc tách Cố Trạm Uyên vừa chỉ vào. Chính thứ không nằm trong bất kỳ chương nào. Và bây giờ, ở phía bên kia bức tường vô hình, có một người vừa nhắc tới nó — một cốc cà phê thật, đang nguội dần trên một chiếc bàn thật.
“Nghe thấy chưa?” Lâm Hạ quay phắt sang người-tác-giả, tim đập thình thịch. “Thằng bé đang gọi tôi. Ở ngoài kia. Nghĩa là thân xác tôi vẫn còn ngồi đó — tôi chưa chết, tôi chỉ đang ngủ gục. Nghĩa là còn đường về.”
“Im đi.” Lần đầu tiên, giọng người-tác-giả mất hẳn cái vẻ mệt mỏi đủng đỉnh. Bà chồm tới, chụp lấy cổ tay Lâm Hạ, mấy ngón tay lạnh toát. “Em không được trả lời. Nghe chị nói này — hễ em cất tiếng đáp lại cái giọng đó, cây cầu giữa hai thế giới sẽ mở. Và cây cầu ấy không đi một chiều đâu.”
“Cầu gì?” Cố Trạm Uyên xoay cây bút lông đỏ trong tay, cảnh giác nhìn quanh gian điện đang tắt nến. Hắn là Nhiếp chính vương từng cầm quân ngoài ải, vậy mà suốt nãy giờ phải nghe một tràng từ ngữ như “deadline”, “file trắng”, “thực tập sinh” mà không hiểu lấy nửa chữ, khiến cái quai hàm vốn lạnh như tiền của hắn cứ giật liên hồi. “Nàng nói tiếng người được không. Cây cầu nào? Ai qua, ai lại?”
“Cầu để người ngoài kia bước vào đây,” Tô Vãn Ninh đáp thay, giọng lạnh nhưng mắt không rời chiếc tách. “Và để người trong này… lọt ra ngoài đó. Vương gia thử nghĩ xem — nếu một nhân vật trong truyện đột nhiên xuất hiện giữa một toà soạn giữa lòng thành phố thật, thì thứ chờ nó không phải hạnh phúc đâu. Là một cái kết còn tàn nhẫn hơn cả bị xoá.”
Người-tác-giả siết tay Lâm Hạ chặt hơn. “Mười năm nay chị viết trong an toàn, vì chị biết rõ ranh giới: chữ là chữ, người là người. Nhưng tối nay chị ngủ gục, tay còn đặt trên bàn phím, và chị mơ thấy chính mình. Em hiểu chuyện gì đang xảy ra không — cuốn truyện bắt đầu tự viết ngược lại vào đời thật. Cái tách cà phê là vết rò đầu tiên. Nếu em đáp lời Tiểu Nghiêm, vết rò thành cửa. Và qua cánh cửa đó, không chỉ em về được — mà cả nó,” bà hất đầu về phía Cố Trạm Uyên, “cả con bé kia, cả chị, đều có thể bị kéo ra một thế giới chẳng còn outline nào che chở nữa.”
Lâm Hạ đứng im. Mười năm làm biên tập dạy cô một điều: mỗi khi tác giả gằn giọng “đừng động vào chỗ này”, thì chín phần mười là vì chỗ đó giấu bí mật lớn nhất của cả cuốn sách. Cô nhìn chiếc tách, rồi nhìn khuôn mặt hoảng loạn mang đúng từng đường nét của mình, và bỗng hiểu ra: người-tác-giả không sợ cô chết. Bà sợ cô sống.
“Bà không sợ tôi kẹt lại trong truyện,” Lâm Hạ nói khẽ, gỡ tay bà ra từng ngón một. “Bà sợ tôi thoát ra. Vì nếu tôi về được, ngồi vào đúng cái bàn đó, mở đúng cái file trắng đó — rồi viết xong cái kết mà bà cả đời không viết nổi… thì bà chẳng còn lý do gì để tiếp tục nhấn nút xoá nữa.”
Ngoài kia, giọng Tiểu Nghiêm lại vang lên, lần này kèm tiếng lạch cạch chuột máy tính. “Chị Hạ ơi, mà bản mới tác giả vừa gửi lạ lắm nha. Chương mười tám nè — để em đọc thử cho chị nghe, coi có phải sửa gấp không…”
Cả gian điện chết lặng. Chương mười tám. Sống lưng Lâm Hạ lạnh toát. Chương mười bảy vừa khép lại đúng bằng khoảnh khắc này — khoảnh khắc cô đang đứng đây. Vậy nếu ngoài kia đã có sẵn chương mười tám, thì nghĩa là có kẻ đã viết trước cả những gì cô sắp làm.
“‘Người phụ nữ trong gian điện cháy nến từ từ cúi xuống,’” Tiểu Nghiêm đọc, giọng ngập ngừng, “‘đưa tay nhặt chiếc tách cà phê lên…’”
Lâm Hạ giật mình nhìn xuống. Bàn tay cô — không rõ từ lúc nào — đã chìa ra, đầu ngón vừa chạm vào thành tách giấy còn ấm. Cô chưa hề định nhặt nó. Nhưng câu chữ ngoài kia vừa được gõ xuống, và tay cô đã làm theo, đúng từng chữ một, như một con rối bị giật dây.
“Buông ra!” Cố Trạm Uyên quăng cây bút đỏ, chộp lấy vai cô. Nhưng chính hắn cũng chết trân — vì ngoài kia, giọng Tiểu Nghiêm đọc tiếp: “‘Người đàn ông mặc giáp chộp lấy vai nàng, hét lên: Buông ra!’” Hắn nhìn bàn tay mình đang đặt trên vai Lâm Hạ, mặt tái đi. “Ta… ta chưa từng định nói câu đó. Là cái ngòi bút ngoài kia bắt ta nói.”
“Không phải nó viết trước chúng ta.” Tô Vãn Ninh lùi sát vào tường, giọng run rẩy lần đầu tiên. “Là chúng ta đang diễn đúng theo lời nó đọc. Từng chữ một. Chừng nào cái giọng kia còn đọc, chúng ta còn là con rối. Phải bắt nó ngừng đọc — trước khi nó đọc tới đoạn có người phải chết.”
Người-tác-giả bật cười, tiếng cười vỡ vụn thành từng mảnh. “Muộn rồi. Các người vẫn chưa hiểu sao? Chương mười tám không phải chị viết. Chị ngủ gục mà. Vậy thì ai đang gõ? Ai đang ngồi ở cái bàn của chị, gõ từng dòng để Tiểu Nghiêm đọc lên?” Bà ngẩng nhìn trần điện, nơi dòng chữ đỏ “Còn năm ngày” vẫn treo lơ lửng, và giọng bà rơi xuống chỉ còn là hơi thở: “Có một kẻ thứ tư. Kẻ đã lặng lẽ ngồi vào chỗ trống chị để lại ngoài đời thật.”
Đúng lúc ấy, giọng Tiểu Nghiêm ngoài kia bỗng đổi. Không còn nhè nhè sắp mếu. Nó trầm xuống, chậm rãi, rành rọt từng chữ như của một người đã quá quen cầm bút: “‘Và Lâm Hạ ngẩng lên, cuối cùng cũng nhận ra — kẻ đang gõ chương này, chính là…’” Giọng đọc ngưng bặt. Rồi từ cái loa vô hình của thế giới thật, một câu không có trong bất kỳ bản thảo nào vọng vào, gọi thẳng tên cô, bằng đúng chất giọng của chính cô: “Chào em. Chị là người viết. Và chị vừa quyết định: trong chương này, một trong bốn đứa mình sẽ không được bước sang trang sau.”
Leave a Reply