Chương 21: Em xin rút khỏi dự án
Ba ngày sau, Diệp Hân đặt lên bàn Lục Trạch Viễn hai tờ giấy: đơn xin rút khỏi dự án Bình An, và đơn xin nghỉ việc.
Trạch Viễn nhìn hai tờ đơn, quai hàm siết chặt. “Ý em là gì?”
“Ý tôi rất rõ ràng,” cô nói, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng, thứ bình tĩnh của một người đã khóc cạn nước mắt. “Tôi không thể tiếp tục ở đây. Cả dự án lẫn công ty.”
“Vì cha anh nói gì đó với em.” Anh đứng bật dậy, vòng qua bàn, chắn trước mặt cô. “Diệp Hân, nhìn anh. Chuyện quá khứ, chuyện mẹ em, anh biết nó đau. Nhưng những gì cha anh cho em xem, không phải toàn bộ sự thật.”
“Vậy đâu là sự thật?” Cô ngẩng lên, mắt đỏ hoe. “Mẹ tôi có lao vào đám cháy cứu mẹ anh không? Có. Phổi bà có hỏng vì đêm đó không? Có. Bà có chết sớm vì nó không? Có. Nhà anh có gửi tiền bảo mẹ tôi biến đi, đừng để tôi dính dáng đến nhà họ Lục không? Có. Anh nói xem, chỗ nào trong đó là bịa?”
Trạch Viễn nghẹn lời. Bởi từng điều cô nói, xét riêng lẻ, đều đúng. Anh không thể chối. “Nhưng còn có những chuyện khác—”
“Tôi mệt rồi, anh Lục.” Diệp Hân cắt ngang, giọng chùng xuống mệt mỏi. “Cả đời mẹ tôi sống trong cái bóng của nhà anh. Giờ đến lượt tôi. Tôi không muốn tình cảm của mình trở thành một món nợ để trả. Tôi không muốn cả đời bị người ta chỉ trỏ: kìa, con gái ân nhân, được nhà họ Lục cưới về để trả ơn.”
“Anh chưa bao giờ nghĩ về em như thế!” Giọng anh vỡ ra, đau đớn.
“Nhưng cả thế giới sẽ nghĩ thế.” Cô nhìn anh, ánh mắt vừa yêu thương vừa tuyệt vọng. “Và quan trọng hơn, mỗi lần nhìn anh, tôi sẽ nhớ đến mẹ tôi. Nhớ đến đêm cháy đó. Em không đủ mạnh để mang cả nỗi đau ấy lẫn tình yêu này cùng một lúc. Xin anh… hãy để tôi đi.”
Cô đặt bút xuống, quay người bước ra cửa. Mỗi bước chân như xé lòng.
“Diệp Hân.” Giọng anh vang lên sau lưng, khàn đặc, gần như van xin — điều một người kiêu ngạo như anh chưa từng làm. “Anh sẽ tìm ra toàn bộ sự thật. Anh hứa. Và khi đó, anh sẽ đến tìm em. Dù em trốn ở đâu.”
Diệp Hân dừng lại nơi ngưỡng cửa, không quay đầu, vì cô biết nếu quay lại nhìn gương mặt ấy, cô sẽ không đủ can đảm bước đi. “Đừng tìm nữa, anh Lục,” cô thì thầm. “Có những thứ, tìm lại được cũng đã vỡ rồi.”
Cửa khép lại. Bên này là Diệp Hân trượt dài xuống tường hành lang, ôm mặt khóc nức nở. Bên kia là Lục Trạch Viễn đứng chôn chân giữa phòng, tay siết chặt hai tờ đơn đến bật máu, ánh mắt đỏ ngầu ngước lên trần nhà, cố không để một giọt nước mắt nào rơi.
Leave a Reply