Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 14: Cái Tên Chôn Cùng Ký Ức
Ba dấu chấm nhấp nháy trên màn hình, rồi cái tên hiện ra, gọn lỏn như một nhát dao cứa vào ký ức: Tô Vãn Ninh.
Cố Trạm ngồi bất động trên mép giường, ánh đèn ngủ hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối chập chờn. Hai mươi ba năm rồi anh không dám nghĩ tới cái tên ấy. Vậy mà giờ nó nằm đó, lạnh lùng trên nền màn hình điện thoại, giữa đêm hạnh phúc nhất đời anh.
Trí nhớ anh trượt về hành lang bệnh viện của một đứa trẻ bảy tuổi. Đêm đó, khi cả thế giới người lớn quay lưng bàn bạc chuyện tang lễ và di sản, chỉ có một người ngồi xổm xuống ngang tầm mắt cậu bé, lau nước mắt cho cậu bằng chiếc khăn tay thơm mùi cúc trắng.
“Đừng khóc nữa nhé. Chị hứa, chị sẽ trông chừng em.” Người con gái ấy — một cô y tá trẻ — đã nói thế. Rồi sáng hôm sau, cô biến mất khỏi bệnh viện, khỏi cuộc đời anh, như chưa từng tồn tại. Tô Vãn Ninh. Cái tên anh chôn cùng chiếc khăn tay ấy, dưới đáy sâu nhất của lòng mình.
Ai đó vừa đào nó lên.
Cố Trạm liếc sang bên cạnh. Hạ Miên đang ngủ say, một tay vẫn vô thức đặt lên bụng, hàng mi khẽ rung trong giấc mơ. Ánh trăng đổ qua rèm, phủ lên gương mặt cô một lớp bình yên khiến tim anh thắt lại.
Đừng nghĩ bậy, anh tự nhủ. Kẻ nào đó chỉ đang muốn phá mình. Cố Dương đã ngã, nhưng rắn độc bao giờ chẳng còn cái đuôi giãy chết.
Nhưng linh cảm của một người từng sống sót qua quá nhiều dối trá cứ cào cấu trong ngực anh. Anh nhẹ nhàng rời giường, ra phòng khách, gọi cho luật sư Trần bất chấp đã hai giờ sáng.
“Tìm cho tôi mọi thứ về một người tên Tô Vãn Ninh, y tá, cách đây hai mươi ba năm, ở bệnh viện Nhân Ái.” Anh ngừng một nhịp, cổ họng khô khốc. “Và… điều tra lại thân thế của vợ tôi. Ba năm trước, trước khi cô ấy mở tiệm bánh.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng. “Cậu Trạm, cậu chắc chứ? Có những cánh cửa mở ra rồi sẽ không đóng lại được.”
Cố Trạm nhìn về phía phòng ngủ, nơi người phụ nữ anh yêu nhất đang say giấc. “Tôi cần biết sự thật. Để bảo vệ cô ấy, chứ không phải để nghi ngờ cô ấy.”
Anh cúp máy, nhưng cả đêm ấy không tài nào ngủ lại được.
Sáng hôm sau, Hạ Miên dậy muộn. Cô vẫn còn xanh xao sau cơn ngất, nên Cố Trạm bắt cô nằm nghỉ, tự tay bưng cháo vào tận giường — dù bát cháo mặn chát vì anh cho nhầm hai thìa muối. Cô vừa ăn vừa cười trêu anh, và trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ trong lòng anh gần như tan biến.
Gần như thôi.
Buổi trưa, khi Hạ Miên vào phòng tắm, Cố Trạm bắt gặp chiếc túi vải cũ của cô đặt trên ghế — chiếc túi cô mang theo từ ngày còn ở tiệm bánh mười hai mét vuông, thứ duy nhất cô không chịu vứt đi dù giờ đã có cả một tủ đồ hiệu.
Anh chưa từng động vào đồ của cô. Nhưng bàn tay anh, như bị một sức mạnh vô hình dẫn dắt, đã chạm vào nó.
Bên trong không có gì đáng giá. Một cuốn sổ công thức bánh sờn mép. Một sợi dây buộc tóc cũ. Và ở ngăn trong cùng, được bọc cẩn thận trong lớp giấy đã ố vàng, là một tấm ảnh.
Cố Trạm rút nó ra, và cả người anh cứng đờ.
Trong ảnh là hai người phụ nữ trẻ đứng dưới một gốc cây, cười rạng rỡ. Người bên trái, anh nhận ra ngay lập tức, dù bao năm đã trôi qua — đó là mẹ anh, gương mặt anh đã cố níu giữ trong từng giấc mơ. Còn người bên phải, trẻ trung trong bộ đồng phục y tá màu trắng…
Anh lật mặt sau tấm ảnh. Nét chữ con gái mềm mại đã phai màu theo năm tháng, nhưng vẫn đọc được rõ ràng:
“Vãn Ninh và chị Tuệ, mùa hè năm ấy. Hẹn ngày trả lại chị điều chị đã gửi gắm.”
Cố Trạm nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Mẹ anh — Diệp Tuệ. Người bên cạnh — Tô Vãn Ninh. Và tấm ảnh này, nằm trong chiếc túi mà Hạ Miên nâng niu suốt ba năm qua.
Vậy Hạ Miên là ai? Vì sao cô lại giữ tấm ảnh của mẹ anh? Vì sao cô lại xuất hiện đúng lúc anh cần một cô vợ hợp đồng đến thế?
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng chảy. Cửa mở.
Hạ Miên bước ra, mái tóc còn ướt, và khựng lại khi thấy anh đang đứng đó — tấm ảnh cũ trên tay, ánh mắt anh nhìn cô như thể lần đầu tiên trong đời anh thật sự nhìn thấy cô.
Chiếc lược trên tay cô rơi xuống sàn.
“Anh Trạm…” Giọng cô run rẩy, mặt trắng bệch. “Anh… để em giải thích.”
Nhưng Cố Trạm chỉ chậm rãi giơ tấm ảnh lên, và hỏi bằng thứ giọng bình tĩnh đến đáng sợ — thứ bình tĩnh anh vẫn dùng ở phòng họp trước khi hạ gục một đối thủ:
“Tô Vãn Ninh là ai của em?”
Leave a Reply