Cửa thang máy trượt mở giữa gian đại điện cháy nến. Và bước ra từ trong quầng sáng vàng vọt ấy, tay cầm một tách cà phê giấy in logo quán quen dưới chân tòa nhà văn phòng, là một người phụ nữ mang đúng gương mặt của Lâm Hạ — chỉ già hơn mười tuổi, và mệt mỏi hơn cả nghìn đêm deadline cộng lại.
Cửa thang máy trượt mở giữa gian đại điện cháy nến. Và bước ra từ trong quầng sáng vàng vọt ấy, tay cầm một tách cà phê giấy in logo quán quen dưới chân tòa nhà văn phòng, là một người phụ nữ mang đúng gương mặt của Lâm Hạ — chỉ già hơn mười tuổi, và mệt mỏi hơn cả nghìn đêm deadline cộng lại.
Lâm Hạ nghe cái laptop trong tay mình suýt tuột xuống sàn. Cô túm lại kịp, mấy ngón tay trắng bệch. Người kia bước tới, hài thêu không có, giày cao gót cũng không — chỉ là đôi dép lê văn phòng sờn quai, thứ mà Lâm Hạ đi mòn cả tủ. Bà ta nhấp một ngụm cà phê, nhăn mặt vì lạnh, rồi đủng đỉnh nhìn khắp gian điện đang chảy nhòe giữa hai thế giới như ngắm một bản thảo học trò nộp muộn.
“Trầm hương pha cà phê cháy.” Bà ta hít một hơi, giọng khàn y hệt giọng Lâm Hạ mỗi sáng chưa kịp uống nước. “Chi tiết này chị viết từ chương mười ba. Em thấy nó khét quá đúng không? Chị cũng thấy. Nhưng deadline, em à. Có những câu văn mình biết là dở mà vẫn để đấy, vì không còn thời gian sửa.”
“Bà là ai?” Cố Trạm Uyên chắn hẳn trước Lâm Hạ, cây bút lông đỏ chĩa thẳng. Nhưng Lâm Hạ nhận ra tay hắn khựng lại nửa nhịp — vì lần đầu tiên, kẻ đứng đối diện mang một gương mặt hắn không nỡ chém.
“Tôi á?” Người phụ nữ cười, và nụ cười ấy khiến Lâm Hạ lạnh sống lưng, vì cô soi gương ba mươi năm, cô biết chính xác nụ cười đó nghĩa là tôi mệt đến mức hết buồn rồi. “Cậu gọi tôi là tác giả cũng được. Nhưng nói cho đúng, tôi chỉ là Lâm Hạ. Lâm Hạ của mười năm sau. Cái phiên bản không ngã vào trong sách. Cái phiên bản ở lại làm biên tập, năm này qua năm khác sửa truyện người ta, tối về mở file trắng định viết cái của riêng mình — rồi tắt máy đi ngủ. Suốt mười năm.”
Tô Vãn Ninh lùi một bước, mắt dán vào hai gương mặt giống hệt. “Không thể nào. Tác giả phải là người ngoài. Người cầm bút không được ở trong truyện.”
“Ai bảo em thế?” Người-tác-giả quay sang, ánh mắt dịu đi một cách nguy hiểm. “Mọi cuốn truyện ngược tâm đều được viết bởi một người từng bị ngược. Cô bé đáng thương ơi, em tưởng ai nghĩ ra được ba năm em bị bắt yêu một người em không chọn? Phải là người từng sống ba năm như thế mới viết nổi. Tôi viết em từ chính tôi. Viết cả cậu vương gia mặt lạnh này” — bà chỉ Cố Trạm Uyên — “từ một người đàn ông năm xưa tôi thương mà không giữ được. Cả cuốn truyện này, từng vết thương một, đều là của tôi. Tôi không giam các người trong ngòi bút. Tôi giam chính mình.”
Gian điện chợt rung lên. Những ngọn nến trên tường cháy phựt cao, rồi tắt ngóm cùng lúc, để lại thứ ánh sáng xám của một màn hình máy tính lúc nửa đêm. Lâm Hạ nhận ra: cả thế giới này đang mang đúng cái tông màu của căn phòng cô ngồi làm một mình mỗi tối. Trần thạch cao, xà gỗ chạm rồng, bàn phím, lư trầm — tất cả chỉ là đồ đạc trong đầu một người quá cô đơn.
“Vậy bảy ngày là gì?” Lâm Hạ cuối cùng lên tiếng, và cô ngạc nhiên khi giọng mình không run. Có lẽ vì đứng trước chính mình, người ta hết sợ. “Bà cho tụi tôi bảy ngày viết một cái kết. Nếu bà là tôi, bà thừa biết tôi sẽ chọn cái kết nào. Vậy trò chơi này để làm gì?”
Người-tác-giả im lặng rất lâu. Rồi bà đặt tách cà phê xuống bậc thềm ngai vàng, cẩn thận, như đặt xuống một thứ cuối cùng còn thuộc về thế giới thật. “Vì tôi không viết nổi cái kết đó, Hạ à.” Giọng bà vỡ ra một góc. “Mười năm rồi. Mỗi lần tôi cho nhân vật của mình được hạnh phúc, tôi lại xóa đi. Vì tôi không tin. Một người không tin đời mình có kết đẹp thì không viết nổi kết đẹp cho ai. Nên tôi thả em vào đây — em, cái phiên bản còn dám tin — để xem em có viết được cái mà tôi cả đời không viết nổi hay không.”
“Thế nếu tôi viết được thì sao?” Lâm Hạ bước lên, ôm chặt laptop. “Bà tan biến à?”
“Không.” Bà lắc đầu, và lần đầu tiên nụ cười ấy có chút gì như hi vọng. “Nếu em viết được một cái kết mà chính tôi đọc xong cũng phải tin — thì tôi với em nhập lại làm một. Tôi thôi làm cái bóng già cỗi ngồi xóa bản thảo. Còn em thôi làm nhân vật. Cả hai chúng ta thành một người biết viết, và dám sống. Nhưng nếu em thất bại…” Ánh mắt bà tối lại. “Thì đến canh ba đêm thứ bảy, tôi sẽ làm cái việc tôi vẫn làm mười năm nay. Tôi bôi đen toàn bộ. Nhấn phím xóa. Và mở một file trắng khác.”
Cuộn giấy dó ở góc điện rùng lên lần nữa. Nhưng lần này không có ngòi bút vô hình. Chính người-tác-giả khẽ nhấc tay — và trên không trung, một dòng chữ đỏ tự hiện, run rẩy như viết bằng bàn tay đang phân vân: ‘Ngày thứ hai, canh một. Còn năm ngày.’
“Khoan đã.” Cố Trạm Uyên đột nhiên lên tiếng, và cả ba người đàn bà — hai thật một trong gương — cùng quay lại. Hắn đang nhìn tách cà phê giấy đặt trên bậc ngai, mày cau chặt. “Bà nói cả cuốn truyện là của bà. Vậy tại sao” — hắn chỉ vào cái logo in trên tách — “cái quán cà phê này, ta chưa từng thấy trong bất kỳ chương nào? Nó không có trong truyện. Nó là thật.”
Người-tác-giả sững lại. Lần đầu tiên, gương mặt mười năm mệt mỏi ấy lộ ra một thứ khác: sợ hãi. Bà từ từ nhìn xuống tách cà phê trong tay mình, như thể vừa nhận ra nó không nên tồn tại ở đây.
Và đúng khoảnh khắc đó, chuông thang máy sau lưng bà lại vang lên một tiếng “ting” trong veo. Cửa mở. Lần này, bước ra không phải một người — mà là tiếng một người đàn ông gọi vọng vào, thân quen đến mức Lâm Hạ đánh rơi hẳn laptop xuống sàn:
“Chị Hạ ơi, chị ngủ gục ở bàn làm việc nãy giờ, tôi gọi mãi. Bản thảo Xuyên Thành Nữ Phụ tác giả vừa gửi bản mới — chị dậy đọc giúp em cái kết chương mười bảy với, nó… kỳ lắm.”
Người-tác-giả mang gương mặt Lâm Hạ ngẩng phắt lên, mặt trắng bệch. Còn Lâm Hạ — Lâm Hạ đứng giữa gian điện cháy nến đang tắt dần, nghe rõ giọng nói vọng ra từ thế giới thật, và lần đầu tiên kể từ khi rơi vào cuốn sách, cô không biết mình đang là người đọc, người viết, hay là dòng chữ vừa được gõ ra.
Leave a Reply