Trong Thương Kiếm Tông, ta là kẻ thấp hèn nhất — nhưng ta nghe được điều mà cả bảy vị trưởng lão đều không nghe thấy: tiếng kiếm khóc.
Người ta gọi ta là con nhỏ mài kiếm. Mười sáu tuổi, không linh căn, không thể tu luyện, cả đời chỉ được phép ngồi trong Tẩy Kiếm Đường lau chùi binh khí cho các đệ tử chân truyền. Sáng mài, chiều lau, tối gánh nước. Ai cũng bảo ta câm, bởi ta chẳng mấy khi mở miệng. Họ đâu biết, ta không nói vì ta đang mải nghe.
Mỗi thanh kiếm trong tông môn này đều có một giọng riêng.
Kiếm của đại sư huynh Lăng Phong kiêu ngạo, lúc nào cũng ngân nga như đang hát. Kiếm của nhị sư tỷ lạnh nhạt, chỉ rít lên khe khẽ khi giận. Còn những thanh kiếm bị bỏ trong kho, gỉ sét, mẻ lưỡi — chúng rên rỉ suốt đêm, kể lể về những trận chiến đã qua, về chủ nhân đã chết, về máu mà chúng từng uống.
Ta nghe hết. Và ta không kể cho ai. Bởi ở nơi kẻ mạnh nuốt kẻ yếu này, một bí mật kỳ lạ chỉ tổ mang họa vào thân.
Cho đến đêm hôm ấy — đêm ta bị phạt quét dọn Tàng Kiếm Cốc.
Tàng Kiếm Cốc là cấm địa. Nơi chôn những thanh kiếm gãy của các bậc tiền bối đã tọa hóa, sâu dưới lòng núi, quanh năm không thấy mặt trời. Tương truyền ai bước vào mà không có lệnh bài trưởng lão sẽ bị kiếm khí trong cốc xé thành trăm mảnh. Đại sư huynh phạt ta xuống đó, chỉ vì ta lỡ tay làm sứt một góc chuôi kiếm của y.
“Xuống quét cho sạch. Nếu sáng mai còn sống thì lên.” Y cười, ánh mắt tàn nhẫn. “Nếu chết, coi như trả nợ cái chuôi kiếm.”
Ta cầm chổi, ôm đèn lồng, bước xuống những bậc đá phủ rêu. Càng xuống sâu, không khí càng lạnh, và tiếng kiếm càng nhiều. Hàng nghìn giọng nói chồng lên nhau, thều thào, gào thét, thì thầm — như một biển người hấp hối. Ta bịt tai, nhưng vô ích. Những giọng nói ấy không vào qua tai. Chúng vào thẳng trong đầu.
Rồi giữa cái biển âm thanh hỗn loạn ấy, ta nghe thấy một giọng khác hẳn.
Trầm. Ấm. Bình thản đến kỳ lạ, như một người đã đợi rất lâu và biết chắc mình sẽ được chờ đến.
Và giọng ấy gọi tên ta.
“Diệp Chiêu Ẩn.”
Ta đánh rơi cây đèn lồng. Ngọn lửa tắt phụt. Bóng tối trùm xuống đặc quánh.
Diệp Chiêu Ẩn. Đó là tên thật của ta. Cái tên mẹ đặt cho ta trước khi bà chết trong trận hỏa hoạn năm ta lên năm. Cái tên ta chưa từng nói với một ai suốt mười một năm ở tông môn này. Với họ, ta chỉ là “con nhỏ mài kiếm” không tên không họ.
“Ai đó?” Ta run rẩy hỏi vào bóng tối. “Ngươi… sao biết tên ta?”
“Ta biết ngươi từ trước khi ngươi sinh ra.” Giọng nói đến từ sâu nhất trong cốc, từ nơi ánh sáng chưa từng chạm tới. “Lại đây. Đừng sợ. Trong hàng vạn thanh kiếm ở đây, chỉ mình ngươi nghe được ta. Ba trăm năm rồi, ngươi là người đầu tiên.”
Đáng lẽ ta phải bỏ chạy. Nhưng chân ta cứ bước tới, như bị một sợi chỉ vô hình kéo đi. Ta lần theo giọng nói, qua những giá kiếm mục nát, qua những bộ hài cốt còn nắm chặt đốc kiếm, xuống đến tận đáy cốc.
Ở đó, cắm giữa một tảng đá đen, là một thanh kiếm gãy.
Chỉ còn nửa lưỡi. Thân kiếm màu đen tuyền, không phản chiếu chút ánh sáng nào, như thể nó nuốt luôn cả bóng tối quanh mình. Trên thân khắc một hàng cổ tự ta không đọc được, nhưng khi ánh mắt ta lướt qua, từng chữ bỗng sáng lên màu đỏ như máu tươi.
“Tên ta là Chiêu Ẩn.” Thanh kiếm nói. “Cùng tên với ngươi. Hay nói cho đúng — mẹ ngươi đặt tên ngươi theo ta.”
Tim ta đập loạn. “Ngươi… quen mẹ ta?”
“Mẹ ngươi là chủ nhân cuối cùng của ta. Bà giấu ta ở đây, phong ấn ta trong cốc này, rồi trở thành một đệ tử quét dọn tầm thường của Thương Kiếm Tông — giống hệt ngươi bây giờ — để không ai nghi ngờ.” Giọng thanh kiếm trầm xuống. “Bà chết không phải vì hỏa hoạn, Chiêu Ẩn. Bà bị người trong chính tông môn này giết. Kẻ đó đến giờ vẫn đang ngồi trên cao, được ngươi cúi đầu hầu hạ mỗi ngày.”
Ta ngồi phịch xuống đất, đầu óc quay cuồng. Mười một năm. Mười một năm ta cúi đầu, nhẫn nhịn, mài kiếm cho những kẻ mà một trong số họ đã giết mẹ ta.
“Ngươi có muốn biết đó là ai không?” Thanh kiếm hỏi.
“Muốn.” Lần đầu tiên sau mười một năm, giọng ta không còn run. “Ta muốn biết. Ta muốn… báo thù.”
“Vậy thì rút ta ra.”
Ta ngẩng lên nhìn thanh kiếm gãy cắm trong đá.
“Ba trăm năm qua, vô số cao thủ đã thử rút ta khỏi tảng đá này. Trưởng lão mạnh nhất tông môn cũng không lay chuyển nổi ta nửa phân. Nhưng ta chưa từng cho phép ai trong bọn họ chạm vào ta.” Giọng kiếm dịu lại, gần như trìu mến. “Ngươi không có linh căn. Ngươi yếu ớt. Cả tông môn coi ngươi như cỏ rác. Nhưng ngươi có thứ mà không một thiên tài nào trong này có được — ngươi nghe được lời của kiếm. Và một thanh kiếm… chỉ thật sự thuộc về người nó tự chọn.”
Ta đưa tay ra. Những ngón tay chai sạn vì mài kiếm suốt bao năm khẽ chạm vào đốc kiếm lạnh băng.
Ngay khoảnh khắc ấy, cả Tàng Kiếm Cốc rung chuyển. Hàng vạn thanh kiếm gãy đồng loạt bật dậy khỏi giá, lơ lửng trong không trung, mũi kiếm quay về phía ta, ngân lên một tiếng dài chói tai — không biết là chào đón, hay là cảnh cáo.
Và trên đỉnh núi cao, trong Đại Điện sáng đèn, vị Tông Chủ Thương Kiếm Tông đang uống trà bỗng khựng tay. Chén trà trong tay ông vỡ tan.
Ông ngẩng đầu nhìn về phía Tàng Kiếm Cốc, sắc mặt lần đầu tiên trong ba trăm năm hiện lên hai chữ: kinh hoàng.
“Không thể nào… Chiêu Ẩn Kiếm đã chọn chủ mới rồi sao?”
Leave a Reply