“Được.” Tô Vãn Ninh chìa bàn tay ra khỏi mặt gương, lòng bàn tay ngửa lên trong bóng tối. “Nhưng em có ba điều khoản. Và nếu chị nuốt lời dù chỉ một chữ, em sẽ tự tay viết lại cái kết — cái kết mà trong đó chị chưa từng tồn tại.”
“Được.” Tô Vãn Ninh chìa bàn tay ra khỏi mặt gương, lòng bàn tay ngửa lên trong bóng tối. “Nhưng em có ba điều khoản. Và nếu chị nuốt lời dù chỉ một chữ, em sẽ tự tay viết lại cái kết — cái kết mà trong đó chị chưa từng tồn tại.”
Lâm Hạ nắm lấy bàn tay ấy. Lạnh. Lạnh như một trang bản thảo bị bỏ quên trong ngăn đá suốt mười ba chương. Cô siết nhẹ, cố không rùng mình, và nở nụ cười nghề nghiệp mà mười năm đi họp với tác giả khó tính đã rèn thành phản xạ. “Chị nghe. Điều khoản một.”
“Thứ nhất,” Tô Vãn Ninh nói, giọng lại đanh lên một chút, “cái kết phải để em được rời khỏi cuốn truyện này. Không phải chết. Không phải mất tích. Mà là được viết ra ngoài — thành một người không có outline, không ai định sẵn phải yêu ai, khổ vì ai, tha thứ cho ai. Em muốn một trang trắng của riêng em.”
“Duyệt.” Lâm Hạ gật đầu ngay, chẳng cần suy nghĩ. Đây là thứ dễ nhất cô từng phê trong đời. “Một nhân vật đòi quyền tự do khỏi tác giả — chị mà là biên tập, chị còn cho cái này lên bìa. Tiếp đi.”
Khóe mắt Tô Vãn Ninh khẽ giật, như thể không ngờ bị đồng ý nhanh đến vậy. “Thứ hai…” Nàng ta liếc sang Cố Trạm Uyên, người vẫn đứng chắn nửa bước trước Lâm Hạ, cây bút lông đỏ cầm ngược trong tay. “Vương gia đây, trong outline gốc, là hôn phu của em. Em muốn nói cho rõ, trước mặt cả hai người: em không đòi lại anh ta. Ba năm bị bắt yêu một người mình chưa từng chọn, em ngán đến tận cổ rồi. Em chỉ đòi lại quyền được viết đời mình. Chị cứ giữ lấy ông vương gia mặt lạnh của chị.”
“Ta không phải món đồ để hai người chia nhau,” Cố Trạm Uyên lạnh lùng chen vào, nhưng tai hắn — Lâm Hạ thề là trong ánh flash chập chờn — đã đỏ lên một góc. Cô phải cắn môi để khỏi bật cười giữa lúc dầu sôi lửa bỏng này. Một Nhiếp chính vương từng chém tướng ngoài biên ải, giờ đứng ngượng chín người vì bị hai cô gái mặc cả qua đầu như một kiện hàng.
“Điều khoản ba mới là cái em cần chị ký bằng máu.” Tô Vãn Ninh thu nụ cười lại. Không khí trong phòng đặc quánh. “Bảy ngày. Tác giả cho ba đứa mình bảy ngày để viết một cái kết trọn vẹn — không ai chết, không ai bị xóa. Nếu đến canh ba đêm thứ bảy mà cái kết chưa xong, hoặc chưa đủ hay để ngòi bút kia chịu buông… thì một trong ba đứa mình phải ở lại làm giá. Bị viết mất, để hai người còn lại được sống. Và người ở lại,” nàng ta nhìn thẳng vào Lâm Hạ, “theo luật của truyện, luôn là kẻ đến sau. Là chị.”
“Không được.” Cố Trạm Uyên bước hẳn ra trước, chắn kín Lâm Hạ, cây bút đỏ chĩa về mặt gương như một mũi giáo. “Nếu phải có kẻ ở lại làm giá, đó là ta. Ta là kẻ đã chọn xé outline đầu tiên. Đừng hòng đặt cái giá đó lên đầu nàng.”
“Anh đứng im đi.” Lâm Hạ kéo tay hắn xuống, giọng bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên. Cô nhìn Tô Vãn Ninh, và trong một tích tắc, cả căn phòng như chỉ còn hai người đàn bà cùng bị nhốt trong một cuốn sách. “Chị ký. Điều khoản ba, chị ký. Vì chị tin một chuyện mà tác giả không tin: cái kết hay nhất không phải cái kết có kẻ hi sinh. Bảy ngày. Ba đứa mình sẽ viết một cái kết mà không đứa nào phải ở lại. Nếu chị sai, chị chịu. Nếu chị đúng —” cô hạ giọng, “— thì cả ba đứa mình cùng bước ra khỏi cái vòng lặp chết tiệt này.”
Tô Vãn Ninh nhìn cô rất lâu. Rồi, chậm rãi, nàng ta rút hẳn bàn tay còn lại ra khỏi gương, chắp hai tay vào nhau trước ngực theo lối chào cổ. “Nhất ngôn cửu đỉnh. Từ giờ, ba đồng tác giả. Một ngòi bút chung.” Mặt kính đen của màn hình gợn lên như mặt nước bị khuấy, rồi phẳng lại — và Tô Vãn Ninh bước hẳn ra ngoài, đứng trên sàn phòng biên tập bằng đôi hài thêu, thật đến mức Lâm Hạ nghe cả tiếng vải cung trang sột soạt.
Ngay khoảnh khắc đó, cuộn giấy dó ở góc phòng rùng lên. Ngòi bút vô hình, im lặng nãy giờ, bỗng cào xuống một nét mạnh đến rách cả sớ giấy. Một dòng chữ mới hiện ra, mực đỏ như máu chứ không còn đen: ‘Ngày thứ hai. Ba nhân vật vừa liên minh để chống lại người kể chuyện. Rất tốt. Vậy thì ta đổi luật.’
Đèn tuýp trên trần bỗng bật sáng trở lại — nhưng không phải ánh đèn trắng của văn phòng. Chúng cháy lên thành từng ngọn lửa nến vàng vọt. Trần thạch cao rạn ra, để lộ những thanh xà gỗ chạm rồng. Máy pha cà phê đổ sụp thành một lư trầm bằng đồng xanh. Cả tầng mười hai của tòa nhà văn phòng đang chảy ngược thành đại điện của vương phủ, hai thế giới rịn vào nhau như mực loang trên giấy ướt. Lâm Hạ chỉ kịp túm lấy cái laptop — vật duy nhất còn nguyên hình dạng — ôm chặt vào ngực như ôm chiếc phao cuối cùng.
“Nó gộp hai thế giới lại,” Cố Trạm Uyên nói khẽ, tay theo bản năng vòng qua eo Lâm Hạ kéo cô sát vào, mắt quét khắp gian điện đang thành hình. “Ở văn phòng, nàng là người mạnh nhất. Ở vương phủ, ta là người mạnh nhất. Nó trộn hai nơi để cả hai ta đều mất sân nhà.”
“Không,” Tô Vãn Ninh thì thầm, mặt tái đi, mắt dán vào chiếc ngai đặt cuối đại điện — chiếc ngai vốn không có trong outline nào. “Nó không trộn để hai người mất sân nhà. Nó trộn để dựng một cái sân của nó.”
Trên màn hình laptop Lâm Hạ đang ôm, một tài liệu Word tự bật lên. Con trỏ nhấp nháy. Rồi từng chữ hiện ra, gõ bởi một bàn tay không ai thấy, đúng nét nghiêng phải của chính cô: “Chương 16: Ba nhân vật ngơ ngác nhìn nhau khi nhận ra — cuốn truyện họ đang cố lật, chính là cuốn truyện đang được viết ngay lúc này. Và người cầm bút, vừa gõ xong câu văn mà các người vừa đọc.”
Lâm Hạ chết lặng. Dòng chữ trên màn hình dừng đúng ở chỗ cô vừa đọc tới. Rồi con trỏ nhấp nháy thêm một nhịp — và bắt đầu gõ dòng tiếp theo, ngay trước mắt ba người: “Bây giờ, hãy để ta giới thiệu bản thân. Tác giả bước vào từ cửa thang máy.”
Sau lưng họ, tiếng “ting” của thang máy vang lên — trong veo, đời thường, lạc lõng đến rợn người giữa gian đại điện cháy nến. Cửa thang máy từ từ mở ra. Và bước ra từ trong đó, dưới ánh nến vàng vọt, là một người mà cả ba đều nhận ra — người mà lẽ ra không một ai trong số họ được phép gặp mặt.
Leave a Reply