Người Được Hồi Sinh Gọi Tên Tôi – Chương 1: Bản Thể Vừa Tỉnh Đã Gọi Tên Tôi

Written by

in

Câu đầu tiên một bản sao nói ra khi được đánh thức, theo quy trình, luôn phải là tên của người đã đặt hàng nó. Đó là cách chúng tôi kiểm tra bộ nhớ đã đồng bộ đúng người thân hay chưa. Nhưng người đàn ông vừa mở mắt trên bàn đồng bộ không gọi tên bà quả phụ đã trả sáu tỷ để hồi sinh anh ta.

Anh ta nhìn thẳng vào tôi, con ngươi còn đang loạng choạng lấy nét như ống kính vừa bật, rồi khẽ cong môi thành một nụ cười mệt mỏi mà thân thuộc đến rợn người.

“Em lại đến trễ rồi, Lâm Thư.”

Cả phòng lặng đi. Tôi nghe rõ tiếng quạt tản nhiệt trong lồng ngực nhân tạo của anh ta quay đều, và tiếng tim thật của chính mình đập loạn lên trong lồng ngực người. Bởi vì tôi chưa từng gặp người đàn ông này. Hồ sơ ghi anh ta tên Cố Trạch, doanh nhân, mất cách đây ba năm vì tai nạn. Còn tôi — tôi là Lâm Thư, kỹ thuật viên đồng bộ ký ức của Trung tâm Phục Hồi Vĩnh Cửu, và tôi chắc chắn ba năm trước mình chưa từng quen ai tên Cố Trạch.

“Anh nhầm người rồi.” Tôi giữ giọng bình thản, gõ lệnh khóa mềm để anh ta không cử động được phần thân dưới — quy trình an toàn khi một bản thể có dấu hiệu lệch nhận thức. “Tôi là kỹ thuật viên. Người đặt hồi sinh anh là bà Cố, vợ anh. Anh vừa được phục hồi từ hai mươi ba nghìn giờ ký ức được trích xuất. Hãy nói tên bà ấy để tôi xác nhận đồng bộ.”

Nụ cười của anh ta tắt đi. Không phải kiểu tắt của một chương trình gặp lỗi, mà là kiểu một người vừa bị đâm mà cố không kêu. “Vợ tôi.” Anh ta lặp lại, chậm rãi, như nếm thử một từ lạ. “Ừ. Chắc rồi. Tôi có một người vợ.” Rồi mắt anh ta lại tìm về phía tôi, và câu tiếp theo khiến ngón tay tôi đông cứng trên bàn phím: “Nhưng người dạy tôi cách buộc dây giày bằng một tay, sau vụ tai nạn khiến tay phải tôi liệt — người đó là em. Bệnh viện Phương Đông, phòng 704, mùa mưa năm đó. Em nói: ‘Đừng nhìn xuống bàn tay hỏng, hãy nhìn sợi dây.’ Em quên rồi sao, Lâm Thư?”

Tôi không quên. Đó mới là điều đáng sợ.

Ba năm trước, tôi từng nằm bệnh viện Phương Đông sau một tai nạn giao thông. Nhưng tôi không nhớ gì về khoảng thời gian đó — bác sĩ nói tôi bị mất trí nhớ ngược dòng, xóa sạch bốn tháng trước và sau ca mổ. Bốn tháng ấy trong đời tôi là một khoảng trắng, và tôi đã học cách sống chung với nó, như người ta học cách sống với một căn phòng trong nhà mà mình không bao giờ mở cửa. Chưa một ai, trong ba năm, chạm được vào căn phòng đó. Cho đến người đàn ông này — một bản sao ký ức của một người tôi chưa từng gặp — vừa gọi ra chi tiết mà cả bác sĩ điều trị của tôi cũng không biết: sợi dây giày, phòng 704, mùa mưa.

“Ai lập trình cho anh câu đó?” Tôi nghe giọng mình khô khốc. “Đây không phải trò đùa được phép có trong phòng đồng bộ.”

“Không ai lập trình cả.” Anh ta nói. “Ký ức của tôi được trích từ chính não tôi trước khi tôi chết, đúng không? Trung tâm các người vẫn quảng cáo thế: ‘Chúng tôi không tạo ra người mới, chúng tôi trả lại người cũ.’ Vậy thì em nghĩ mà xem, Lâm Thư — nếu trong đầu tôi có em, thì nghĩa là ngoài đời, tôi từng có em thật.”

Tôi bấm nút gọi giám sát. Không có tín hiệu. Tôi bấm lần nữa. Màn hình phụ hiện dòng chữ lạnh lùng: PHIÊN ĐỒNG BỘ 704 — ĐÃ KHÓA THEO YÊU CẦU KHÁCH HÀNG. RIÊNG TƯ TUYỆT ĐỐI.

Số phiên là 704.

Tôi chưa từng chọn số phiên đó. Hệ thống tự cấp số ngẫu nhiên. Vậy mà nó lại trùng khít với con số vẫn ám tôi trong những giấc mơ không đầu không cuối — con số duy nhất sót lại từ bốn tháng trắng xóa ấy, con số tôi từng viết nguệch ngoạc lên mặt kính phòng tắm mờ hơi nước rồi hoảng loạn xóa đi vì không hiểu tại sao mình biết nó.

Có thứ gì đó trong đầu tôi cựa quậy. Không phải ý nghĩ, mà là một mùi — mùi mưa hắt qua cửa sổ bệnh viện, mùi cồn sát trùng, và một bàn tay ấm đặt lên cổ tay tôi, kiên nhẫn tháo từng nút thắt. Tôi bấu chặt mép bàn đồng bộ, cố ghìm cơn choáng. Suốt ba năm, mỗi lần khoảng trắng ấy chực trồi lên, tôi đều đẩy nó xuống bằng thuốc và bằng công việc. Nhưng lần này, chính người tôi đang giám sát lại là kẻ đang kéo cánh cửa căn phòng cấm ấy mở ra, từ phía bên kia.

“Đừng chạy trốn nữa.” Cố Trạch nói nhỏ, ánh mắt anh ta dịu đi đến mức tôi suýt quên anh ta chỉ là một cỗ máy vừa được nạp lại linh hồn của người khác. “Em càng quên, người ta càng dễ viết lại em thành một phiên bản họ muốn.”

“Bà Cố không hồi sinh chồng mình đâu.” Cố Trạch nói, giọng bỗng dịu xuống, gần như thương xót. “Bà ấy hồi sinh tôi để hỏi tôi một điều mà người sống không dám hỏi em. Rằng ba năm trước, trong bốn tháng em đã quên, em là ai — và tại sao cái chết của tôi lại có tên em ký ở dòng cuối cùng của tờ khai.”

Cửa phòng đồng bộ, lẽ ra phải tự mở khi hết ca, phát ra một tiếng “cạch” trầm đục của chốt từ. Đèn trần chuyển từ trắng sang đỏ. Và trên loa, giọng một người phụ nữ mà tôi chưa từng nghe — nhưng không hiểu sao thấy quen đến nhói lòng — cất lên, êm ái và không thể chối từ:

“Lâm Thư, đã đến lúc con nhớ lại rồi. Đừng nhìn xuống bàn tay hỏng. Hãy nhìn sợi dây.”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *