Người Thuê Ban Công Nhà Tôi – Chương 1: Người Đàn Ông Chỉ Thuê Ban Công

Written by

in

“Tôi chỉ thuê ban công của cô. Mỗi đêm, từ mười giờ đến nửa đêm. Còn lại căn nhà, tôi không đặt chân vào nửa bước.”

Người đàn ông đứng ngoài hành lang nói câu đó bình thản như đang đọc lại điều khoản một bản hợp đồng đã ký từ lâu. Tôi hé cửa đúng một khe bằng gang tay, tay kia vẫn giữ chặt then. Đèn hành lang chung cư cũ chớp một nhịp rồi tắt lịm, chỉ còn ánh sáng hắt từ màn hình điện thoại soi lên gương mặt anh — sống mũi cao, quai hàm sắc, đôi mắt mỏi mệt của người đã nhiều đêm không ngủ. Bộ vest anh mặc, nhìn qua thôi cũng biết đắt hơn cả nửa năm tiền nhà mà tôi đang khất.

“Anh nhầm nhà rồi.” Tôi nói. “Tôi đăng cho thuê phòng trống, không phải ban công.”

“Tôi không cần phòng.” Anh đưa mắt qua vai tôi, nhìn thẳng ra khoảng ban công nhỏ xíu phía sau lưng, nơi tôi phơi mấy chậu hương thảo còm cõi. “Tôi cần chỗ đó. Chỉ chỗ đó.”

Lẽ ra tôi phải đóng sập cửa. Một người đàn ông lạ, nửa đêm, gõ cửa đòi thuê ban công — trong phim, đây là đoạn khán giả hét lên “chạy đi con”. Nhưng anh đặt xuống bậu cửa một phong bì, và khi mép phong bì bung ra, tôi thấy cọc tiền dày đến mức tim mình đập hụt một nhịp.

“Ba tháng, trả trước.” Anh nói. “Gấp bốn lần giá cô rao. Cô không phải nấu nước, không phải tiếp chuyện, không phải nhìn thấy tôi nếu không muốn. Mười giờ tôi lên, nửa đêm tôi đi. Tôi chỉ đứng đó. Nhìn sang bên kia.”

Tôi là Diệp Hạ, hai mươi sáu tuổi, làm thiết kế tự do, và ba hôm trước khách hàng lớn nhất của tôi tuyên bố phá sản, ôm theo khoản tiền công của bốn tháng trời. Tủ lạnh nhà tôi còn hai quả trứng và một hộp sữa sắp hết hạn. Chủ nhà nhắn tin lần thứ ba trong tuần. Vậy nên, thay vì đóng cửa, tôi nghe thấy chính giọng mình hỏi, khẽ khàng như kẻ phản bội chính sự đề phòng của mình:

“Nhìn sang bên kia… là nhìn cái gì?”

Anh không trả lời. Chỉ lặng lẽ gỡ chiếc đồng hồ trên tay, đặt cạnh phong bì, như một món tin thế chấp. “Nếu tôi làm gì khiến cô sợ, cô giữ cái này, báo công an. Nó đủ để tôi không dám giở trò.” Rồi anh nói tên mình, ngắn gọn như đóng một con dấu: “Trần Dĩ Thâm.”

Tôi nhận tiền đêm đó. Tôi biết mình sẽ hối hận, nhưng cái đói và nỗi sợ mất chỗ ở đã quen lấn át mọi thứ khác từ lâu.

Đêm đầu tiên, đúng mười giờ, chuông cửa reo một tiếng gọn. Trần Dĩ Thâm bước vào, đi thẳng ra ban công không liếc nhìn quanh lấy một lần, như thể căn nhà của tôi chỉ là một hành lang dẫn tới nơi anh thật sự muốn đến. Anh đứng đó, hai tay đặt lên lan can gỉ, mặt hướng sang tòa nhà đối diện — tòa chung cư cao tầng mới xây, kính phản chiếu ánh đèn thành phố như một bức tường sao.

Tôi ngồi trong nhà, vờ như đang vẽ, nhưng mắt cứ dán vào tấm lưng bất động ấy. Anh không rút điện thoại. Không hút thuốc. Không làm bất cứ điều gì mà một người đàn ông giàu có, cô đơn thường làm để giết thời gian. Anh chỉ nhìn. Nhìn chăm chú đến mức tôi có cảm giác nếu tòa nhà bên kia sụp xuống, anh cũng sẽ đứng nguyên đó mà nhìn theo từng viên gạch rơi.

Đến mười một giờ, tôi không chịu nổi nữa. Tôi pha hai cốc trà gừng — một cho mình, và, sau một thoáng do dự, một cho anh — rồi bước ra.

“Anh nhìn cái gì suốt hai tiếng vậy?” Tôi đặt cốc trà lên lan can, cạnh tay anh.

Anh không cầm cốc trà, nhưng cũng không đẩy ra. “Tầng mười hai. Căn góc, cửa sổ thứ hai từ trái sang.” Giọng anh trầm xuống, khàn đi như thứ gì bị mài mòn qua năm tháng. “Ba năm nay, đêm nào tôi cũng chờ đèn căn đó sáng lên.”

“Sáng chưa?”

“Chưa.” Anh nói. “Chưa một lần nào.”

Tôi nhìn theo hướng mắt anh. Căn hộ tầng mười hai ấy tối om, cửa sổ như một hốc mắt đen giữa bức tường sáng đèn. “Vậy sao anh còn chờ?”

Anh im lặng thật lâu, lâu đến mức tôi tưởng câu hỏi đã rơi tõm vào khoảng không giữa hai tòa nhà. Rồi anh nói, khẽ đến mức tôi phải nghiêng người mới nghe rõ: “Vì người ở đó nợ tôi một lời chào tạm biệt. Và tôi nợ cô ấy một lời xin lỗi mà tôi không kịp nói.”

Gió đêm lùa qua, làm mấy chậu hương thảo run rẩy. Tôi định hỏi tiếp, thì đúng khoảnh khắc đó, căn hộ tầng mười hai — căn hộ tối om suốt ba năm theo lời anh — bất chợt bừng sáng.

Trần Dĩ Thâm cứng người. Cốc trà gừng đổ nghiêng, nước nóng tràn ra lan can, nhưng anh không hề nhúc nhích. Cả người anh căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt.

Trong khung cửa sổ sáng đèn bên kia, một bóng người bước tới, dừng lại, rồi từ từ quay mặt về phía chúng tôi — về phía ban công nhà tôi, như thể biết chính xác chúng tôi đang đứng đây nhìn sang.

Tôi nín thở.

Bởi vì gương mặt người phụ nữ trong khung cửa sổ ấy, dưới ánh đèn vàng cách một con phố, giống hệt gương mặt tôi.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *