Nàng Trong Tranh Không Chịu Chết – Chương 1: Tỉnh Dậy Trước Giờ Hành Hình

Written by

in

Giọt máu từ đầu ngón tay Kiều Miên rơi xuống bức tranh lụa tám trăm năm tuổi, thấm vào chỗ mặt người thiếu phụ bị mọt gặm khuyết một mảng — và đèn trong phòng phục chế vụt tắt.

Cô mới chỉ khẽ “a” một tiếng vì mũi kim khều rách da tay. Đáng lẽ chỉ là một tai nạn nhỏ của người làm nghề vá tranh cổ giữa đêm khuya trong bảo tàng. Nhưng bóng tối ập xuống đặc quánh, lạnh buốt, và mùi cồn bảo quản quen thuộc bỗng biến thành mùi trầm hương lẫn mùi máu tanh.

Khi Kiều Miên mở mắt ra, cô không còn nằm trên chiếc ghế xoay trong phòng lab nữa.

Cô đang quỳ trên nền đá xanh lạnh giá, hai cổ tay bị trói bằng dây thừng thô ráp, mặc một tấm áo lụa trắng mỏng tang. Trước mặt là một khoảng sân rộng, lính gác đứng thành hai hàng, giáo mác sáng loáng. Một người mặc áo quan đang xướng to, giọng vang khắp pháp trường:

“Vương phi Tô Uyển hạ độc mưu hại Thái phi, tội đáng muôn chết. Giờ Ngọ ba khắc, xử trảm!”

Tô Uyển. Cái tên ấy vang lên, và một dòng ký ức không phải của cô ào ạt tràn vào đầu — những hành lang cung son, một đám cưới lạnh lẽo, một chén thuốc, tiếng khóc của Thái phi, rồi ngục tối. Kiều Miên loạng choạng dưới sức nặng của hai đời người chồng lên nhau.

Cô đã xuyên vào chính bức tranh mình đang phục chế. Cô là người thiếu phụ trong tranh — Vương phi Tô Uyển, kẻ sắp bị chém đầu vì tội đầu độc mẹ chồng.

Nhưng Kiều Miên biết một điều mà cả pháp trường này không ai biết.

Mười năm làm nghề phục chế, cô đã quen với việc nhìn ra dấu vết. Và trên móng tay của “chính cô” — của thân xác Tô Uyển này — cô thấy những vệt ố vàng đặc trưng. Đó không phải màu của người hạ độc. Đó là màu của người bị ép uống chính thứ độc ấy rồi mửa ra, hai bàn tay cào vào cổ họng đến bật cả móng.

Tô Uyển không đầu độc ai. Nàng là người bị hại.

“Ta không có tội,” Kiều Miên ngẩng đầu, giọng khàn nhưng rõ ràng. Cả pháp trường khựng lại — có lẽ vì suốt bao ngày qua, người vương phi này chỉ biết khóc lóc van xin, chưa từng nói một câu tỉnh táo đến thế. “Nếu ta hạ độc Thái phi, tại sao chính ta cũng trúng độc? Hãy kiểm tra móng tay ta. Hãy kiểm tra cổ họng ta.”

“Câm miệng!” Viên quan giám trảm quát. “Đến giờ rồi. Đao phủ, động thủ!”

Một bóng người to lớn bước ra, lưỡi đại đao nặng trịch phản chiếu ánh mặt trời giữa trưa. Kiều Miên cảm thấy lòng bàn tay lạnh toát, chân run lên không đứng vững. Cô là người của thế kỷ hai mươi mốt, chưa từng nghĩ mình sẽ chết dưới một lưỡi đao cổ đại vì tội của một người đàn bà cô chưa từng quen.

Đao phủ nâng đao lên khỏi đầu.

“Khoan.”

Một tiếng nói trầm, lạnh, không lớn nhưng khiến cả pháp trường im phăng phắc như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Từ phía cổng lớn, một người đàn ông mặc áo bào đen thêu chỉ bạc thong thả bước vào, từng bước một, không vội vàng. Lính gác lập tức quỳ rạp: “Tham kiến Nhiếp chính vương!”

Kiều Miên ngẩng lên nhìn. Và trái tim cô, dù đang đập loạn vì sợ hãi, bỗng lỡ mất một nhịp.

Gương mặt ấy — nàng biết. Không phải Tô Uyển biết. Là , Kiều Miên, biết. Đó chính là gương mặt người đàn ông ngồi lặng lẽ ở góc bức tranh “Hàn Cung Đồ” mà cô đã dành ba tháng trời để phục chế từng sợi tơ. Người đàn ông mà bao đêm cô cúi mình soi kính lúp, tự hỏi vì sao họa sĩ lại vẽ ánh mắt ông ta buồn đến thế.

Tiêu Cảnh Thâm. Nhiếp chính vương. Cũng chính là người đã đặt bút phê son lên bản án tử của Tô Uyển.

Ông ta dừng lại cách cô ba bước, đôi mắt đen như mực nhìn xuống, lạnh lùng không chút cảm xúc. “Ngươi vừa nói gì? Nói lại.”

Kiều Miên nuốt khan. Cô biết đây là cơ hội duy nhất, chỉ trong vài hơi thở, trước khi lưỡi đao rơi xuống. Cô phải nói ra một điều mà chỉ hung thủ thật sự mới biết — một điều cô vừa đọc được từ ký ức hỗn loạn của Tô Uyển và từ con mắt nghề nghiệp của chính mình.

“Thái phi không chết vì độc trong chén trà của thần thiếp,” cô nói, từng chữ rành mạch. “Người chết vì thứ độc bôi trên chuỗi tràng hạt trầm hương mà người luôn lần trong tay. Độc ngấm qua da, chậm rãi, suốt nhiều ngày. Ai là người dâng chuỗi tràng hạt đó lên cho Thái phi, người đó mới là hung thủ. Và vương gia — thần thiếp dám chắc chuỗi hạt ấy giờ vẫn còn trong tay người đã tẩm độc, chưa kịp phi tang.”

Cả pháp trường xôn xao. Viên quan giám trảm biến sắc.

Tiêu Cảnh Thâm không nói gì. Ông ta chậm rãi cúi xuống, bàn tay lạnh như băng nắm lấy cổ tay bị trói của cô, kéo tay áo lụa trắng lên. Kiều Miên chưa hiểu ông ta định làm gì, chỉ thấy ánh mắt ông ta đột nhiên đông cứng lại khi nhìn thấy thứ nằm ở mặt trong cổ tay nàng.

Một nốt son đỏ nhỏ, hình cánh sen. Một dấu vết mà đến chính Kiều Miên cũng chưa từng để ý trên thân xác mới này.

Bàn tay đang nắm cổ tay cô siết chặt lại, gân xanh nổi lên. Người đàn ông vốn lạnh lùng như tượng đá ấy ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, và lần đầu tiên trong giọng nói trầm lạnh của ông ta có một thứ gì đó vỡ ra — không phải giận dữ, mà là chấn động.

“Nốt son này…” Ông ta hạ giọng, gần như chỉ đủ cho một mình cô nghe, “…người trong thiên hạ chỉ có một mình ta biết nó nằm ở đâu. Vì ta đã tự tay điểm nó, mười lăm năm trước, lên cổ tay một người con gái đã chết.”

Ông ta nghiêng người sát lại, hơi thở phả vào tai cô, mỗi chữ như đóng đinh:

“Tô Uyển đã chết đuối năm bảy tuổi. Ngươi… rốt cuộc là ai?”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *