Bốn chữ triện lạnh lẽo khắc chìm nơi mặt sau đôi trâm cánh phượng, ghép lại rành rành thành một cái tên: Ngự y Trình Húc. Ngọc Lam đọc đi đọc lại, tưởng mình hoa mắt. Người đàn ông ấy nàng biết. Cả kinh thành đều biết. Trình Húc, Viện phán Thái y viện, ba đời tận trung, tay bắt mạch từng cứu thánh thượng qua cơn thập tử nhất sinh, được ban tước, được người người gọi một tiếng “Trình thần y” đầy kính nể. Kẻ mà cả thiên hạ tin tưởng ấy, lại là người đã đích thân pha chén rượu độc tiễn mẫu phi Tề vương xuống hoàng tuyền mười lăm năm trước.
“Không thể nào…” Nàng lùi một bước, lưng chạm vào cột đình mục ruỗng. “Trình Húc là người khám mạch cho cả cung. Ngày yến, chính lão sẽ là người thử độc trước khi chén thọ dâng lên quốc mẫu.”
“Nàng đã hiểu rồi đấy.” Tiêu Dục thu đôi trâm lại, giọng chàng khô khốc như tiếng lá dưới chân. “Một cái bẫy hoàn hảo phải có một người làm chứng mà không ai dám ngờ. Chiếc bình hai ngăn rót độc vào chén, nàng là kẻ dâng chén. Còn Trình Húc — chính lão sẽ đứng ra, trước mặt bá quan, cắn răng ‘phát hiện’ trong chén có độc, rồi chỉ thẳng vào nàng. Lời của một thần y, ai dám cãi? Mụ hoàng hậu chỉ cần ngã xuống giả trúng độc, còn bản án diệt môn lần thứ hai, tự tay Trình Húc sẽ tuyên.”
Ngọc Lam nhắm mắt. Trong đầu nàng, từng mảnh ghép mười lăm năm rơi vào đúng chỗ, khớp lại nghe đến rợn người. Kiếp trước, khi Thẩm gia bị áp giải, nàng nhớ có một vị đại phu tóc hoa râm đứng bên thềm rồng, dâng lên “chứng cứ” là một lọ thuốc tìm thấy trong phủ Thẩm. Chính là lão. Chính bàn tay khoác áo nhân từ ấy đã đóng nắp quan tài cho cả nhà nàng, mà nàng, ngu muội, còn từng cảm kích lão vì đã xin cho nàng một cái chết toàn thây.
“Vậy thì bẻ gãy cái bẫy này,” nàng mở mắt, đồng tử đã lạnh như hai giọt băng, “không phải bắt đầu từ chiếc bình, mà từ cái miệng của Trình Húc. Chừng nào lão còn được cầm chén thử độc, chừng ấy mụ hoàng hậu muốn nói trong chén có gì thì có nấy.”
Tiêu Dục nhìn nàng, khóe môi khẽ nhếch. “Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng Trình Húc thận trọng nửa đời người, tay lão sạch tới mức mười lăm năm không ai tìm ra một vết. Muốn lật lão, phải có thứ lão sợ hơn cả cái chết.”
“Thứ lão sợ,” Ngọc Lam chậm rãi đặt tay lên chiếc hộp gỗ, “là bằng chứng lão từng giết người. Là đôi trâm này. Là bốn chữ chính tay lão khắc năm xưa để lập công với chủ, nào ngờ lại thành cái thòng lọng treo trên cổ mình.” Nàng ngẩng lên. “Vương gia, thiếp có một kế. Nhưng thiếp cần ngài làm một việc mạo hiểm — mạo hiểm hơn cả bước vào đại điện tay không.”
Nàng ghé sát, thì thầm. Gió lùa qua rừng trúc nuốt trọn lời nàng, chỉ để lại trên gương mặt Tiêu Dục một sắc kinh ngạc, rồi dần dần chuyển thành một nụ cười tán thưởng hiếm hoi. “Nàng… muốn dùng chính chiếc bình hai ngăn của mụ, để ép Trình Húc tự khai trước mặt thánh thượng?”
“Con dao họ mài để cắt cổ thiếp,” nàng khép nắp hộp, “thiếp sẽ đút lại vào tay họ, chuôi trước lưỡi sau. Tình Nhi giờ là chim đưa tin của thiếp. Ngày mai, con bé sẽ ‘vô tình’ để lộ cho Nhàn cư các biết rằng thiếp đã run sợ, đã đồng ý làm theo, đã tập rót không sánh một giọt. Mụ hoàng hậu sẽ yên tâm rằng con mồi đã cắn câu. Chỉ cần mụ yên tâm, mụ sẽ không đổi kế vào phút chót. Mà kế của mụ không đổi, thì thiếp mới biết đường mà xoay.”
Trống canh điểm sang giờ Sửu đã lâu. Tiêu Dục tiễn nàng ra tới bìa rừng trúc, nơi con ngựa đen của chàng đứng đợi. Trước lúc chia tay, chàng bỗng gọi nàng lại. “Ngọc Lam.” Lần đầu tiên chàng gọi thẳng khuê danh nàng, không một tiếng “Thẩm tiểu thư” khách sáo. “Mười lăm năm trước ta còn là đứa trẻ nấp sau bình phong, nhìn mẫu phi mình uống cạn chén rượu ấy mà không làm được gì. Kiếp này, ta không để nàng bước vào đại điện một mình. Dù có phải xé toang cái triều đình này ra, ta cũng đứng cùng phía với nàng.”
Ngọc Lam nhìn chàng dưới ánh trăng tàn, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác lạ lẫm mà đã hai kiếp nàng chưa từng nếm — cảm giác không phải một mình gánh vác món nợ máu. Nàng khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng bàn tay siết chặt chiếc hộp gỗ đã bớt run.
Về tới trang viện khi trời còn chưa rạng, Ngọc Lam vừa bước qua cửa nách thì khựng lại. Rèm phòng nàng để ngỏ, ngọn nến bên trong vẫn cháy — nàng nhớ rõ lúc đi đã dặn Tình Nhi thổi tắt. Nàng đẩy cửa. Tình Nhi không có đó. Trên án thư, nơi nàng vẫn để chiếc hộp phấn, có một mảnh giấy nhỏ chặn dưới chân đèn, chữ viết vội vàng nguệch ngoạc, run tới mức gần như không đọc nổi: “Tiểu thư trốn đi. Chúng đổi ngày rồi.”
Máu trong người Ngọc Lam như đông lại. Đổi ngày. Nàng lật vội mảnh giấy, mặt sau còn bốn chữ nữa, nét bút đứt quãng như người viết bị ai đó lôi đi giữa chừng: “Yến… ngay sáng mai.”
Nàng bổ nhào ra cửa, nhưng ngoài sân đã vang lên tiếng vó ngựa rầm rập và ánh đuốc đỏ rực. Một đội thị vệ mặc cung phục bao vây trang viện, dẫn đầu là một viên nội giám mặt trắng bệch, tay cầm một cuộn hoàng lụa. Lão xổ giọng the thé giữa trời chưa sáng: “Thánh thượng khẩu dụ — Thẩm Ngọc Lam tiểu thư đức hạnh vẹn toàn, được đặc ân vào cung ngay trong đêm, chờ sáng dâng chén thọ tại yến Thưởng Hoa. Xin tiểu thư lên kiệu.”
Ngọc Lam đứng chôn chân giữa sân, tà áo choàng đen còn vương sương lạnh. Yến Thưởng Hoa bị đẩy lên sớm nửa ngày — không còn hai ngày để bày kế, không còn cả một canh giờ. Mọi nước cờ nàng và Tiêu Dục vừa vạch ra dưới mái Thính Vũ đình, phút chốc thành giấy vụn. Mụ hoàng hậu đã ra tay trước, cắt phăng khoảng thời gian nàng cần nhất, buộc nàng bước lên đại điện khi trong tay chưa có gì ngoài một đôi trâm cũ và một kế sách còn dang dở.
Nàng ngẩng nhìn viên nội giám đang cười nhạt chờ đợi, rồi đưa mắt về phía hoàng thành sừng sững trong bóng tối, nơi ánh đèn Nhàn cư các le lói như một con mắt độc không bao giờ ngủ. Chiếc kiệu đã hạ xuống trước mặt. Bước lên nó, là bước thẳng vào miệng con thú mười lăm năm nàng thề sẽ giết. Không bước, là kháng chỉ, là chết ngay tại chỗ, kéo theo chút danh dự cuối cùng của Thẩm gia.
Ngọc Lam hít một hơi thật sâu, chỉnh lại tà áo, khép chiếc hộp gỗ vào sát ngực. Nàng mỉm cười với viên nội giám, nụ cười đẹp và bình thản đến rợn người, rồi thong thả đặt chân lên kiệu. Rèm kiệu buông xuống. Trong bóng tối chật hẹp ấy, nàng khẽ nhắm mắt, và lần đầu tiên trong hai kiếp, nàng thầm gọi một cái tên không phải để hận — mà để tin: Tiêu Dục, mong chàng kịp nhận ra ván cờ đã đổi.
Kiệu nhấc lên. Vó ngựa rẽ màn đêm hướng thẳng về hoàng cung. Còn chưa đầy một canh giờ nữa, trời sẽ sáng, đại điện sẽ mở, và Thẩm Ngọc Lam sẽ bước vào một yến tiệc mà mọi con dao đều đã tuốt sẵn — chỉ có điều, lần này, kẻ cầm chén thử độc đang mỉm cười chờ nàng, còn người duy nhất có thể cứu nàng thì vẫn chưa hay tin bàn cờ đã bị lật.
Leave a Reply