Chương 18: Tuyên bố trước toàn công ty
Lục Trạch Viễn bước ra khỏi thang máy, gương mặt lạnh đến mức không khí như đông lại. Anh đi thẳng tới, dừng bên cạnh Diệp Hân, và trước ánh mắt của cả trăm nhân viên, anh làm một việc khiến tất cả há hốc: anh nắm lấy tay cô.
“Anh Viễn!” Thi Nhã kêu lên, mặt biến sắc.
Trạch Viễn phớt lờ cô ta. Anh giơ điện thoại lên — trên màn hình là bài đăng bôi nhọ. “Bài này,” anh nói, giọng vang khắp tầng lầu, “đăng từ một tài khoản ẩn danh. Nhưng phòng công nghệ đã truy ra địa chỉ máy. Tôi sẽ không nói tên ở đây, để chừa cho người đó một đường lui. Lần này thôi.”
Ánh mắt anh quét qua Tống Nghiêm và Thi Nhã. Cả hai cứng đờ.
“Còn về những lời đồn,” anh nói tiếp, siết chặt tay Diệp Hân, “tôi nói rõ một lần, để không ai phải đoán. Diệp Hân được nhận vào Thịnh Viễn vì hồ sơ năng lực đứng đầu đợt tuyển. Cô ấy được giao dự án Bình An vì cô ấy hiểu nó hơn bất kỳ ai. Mỗi bản vẽ của dự án đó, tôi đã xem từng nét. Nếu ai còn nghi ngờ tài năng của cô ấy, mời lên phòng tôi, tôi cho xem toàn bộ hồ sơ.”
Cả tầng lầu im phăng phắc. Diệp Hân ngẩng lên nhìn anh, tim đập loạn. Anh đang bảo vệ danh dự nghề nghiệp của cô — điều cô trân trọng nhất — trước mặt tất cả.
Nhưng anh chưa dừng lại. Anh quay sang cô, và trước toàn công ty, hạ giọng nhưng đủ rõ:
“Còn chuyện tôi đưa em về, khoác áo cho em — đúng, tôi làm. Vì tôi để tâm đến em. Không phải vì em cần dựa vào tôi, mà vì tôi muốn được đứng cạnh em. Ai có ý kiến gì,” anh ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh quét khắp phòng, “thì đến gặp tôi.”
Tiếng xì xào vỡ òa rồi tắt lịm. Có người kinh ngạc, có người ngưỡng mộ, có người tiếc nuối. Hàn Thi Nhã mặt trắng bệch, lảo đảo lùi lại. Còn Tống Nghiêm, nụ cười khẩy đã biến mất, thay vào đó là vẻ hằn học của một kẻ vừa thua một nước cờ.
Diệp Hân đứng đó, tay trong tay Trạch Viễn, giữa hàng trăm ánh mắt. Nước mắt cô ứa ra, nhưng lần này không phải vì tủi nhục, mà vì một thứ cảm xúc ấm áp cô chưa từng dám mơ: có một người, sẵn sàng đứng trước cả thế giới để nói rằng cô xứng đáng.
“Về chỗ làm việc,” Trạch Viễn nói với đám đông, và tất cả lập tức tản đi. Anh quay sang cô, ánh mắt lạnh lùng vừa nãy đã tan thành dịu dàng. “Đi. Anh dẫn em đi uống cà phê. Em cần bình tĩnh lại.”
Nhưng khoảnh khắc ngọt ngào ấy không kéo dài. Điện thoại Diệp Hân rung lên. Một số máy bàn lạ. Cô nghe máy, và giọng một người phụ nữ trung niên vang lên, trang trọng và xa cách:
“Cô Diệp Hân? Ông Lục Hoài muốn gặp cô. Xe đã đợi dưới sảnh. Ông dặn — cô đến một mình.”
Leave a Reply