Lời đề nghị treo lơ lửng giữa phòng biên tập tối om như một dòng chú thích chưa ai dám khoanh đỏ. Bàn tay trắng muốt của Tô Vãn Ninh — đã trồi ra khỏi mặt gương màn hình đến tận cổ tay — dừng sững lại giữa không trung, mấy ngón thon dài khẽ run. Nàng ta đang tính. Lâm Hạ nhận ra ánh mắt ấy, vì cô đã thấy nó cả nghìn lần trong gương: ánh mắt của một người vừa bị đưa cho một bản hợp đồng quá hời đến mức chắc chắn có bẫy giấu đâu đó ở dòng chữ nhỏ.
“Chị nói nghe hay lắm.” Tô Vãn Ninh cuối cùng lên tiếng, giọng vẫn trong veo nhưng đã bớt đi cái sắc buốt lúc nãy. “Một cái kết đủ rộng cho ba người. Nghe cứ như lời một biên tập viên dỗ tác giả nộp bản thảo đúng hạn. Nhưng chị quên mất — em không phải tác giả để chị dỗ. Em là người bị chị gạch tên. Chị lấy tư cách gì mà hứa cho em một chỗ, khi chính chị còn chưa biết bảy ngày nữa mình có còn tồn tại hay không?”
Lời đề nghị treo lơ lửng giữa phòng biên tập tối om như một dòng chú thích chưa ai dám khoanh đỏ. Bàn tay trắng muốt của Tô Vãn Ninh — đã trồi ra khỏi mặt gương màn hình đến tận cổ tay — dừng sững lại giữa không trung, mấy ngón thon dài khẽ run. Nàng ta đang tính. Lâm Hạ nhận ra ánh mắt ấy, vì cô đã thấy nó cả nghìn lần trong gương: ánh mắt của một người vừa bị đưa cho một bản hợp đồng quá hời đến mức chắc chắn có bẫy giấu đâu đó ở dòng chữ nhỏ.
“Chị nói nghe hay lắm.” Tô Vãn Ninh cuối cùng lên tiếng, giọng vẫn trong veo nhưng đã bớt đi cái sắc buốt lúc nãy. “Một cái kết đủ rộng cho ba người. Nghe cứ như lời một biên tập viên dỗ tác giả nộp bản thảo đúng hạn. Nhưng chị quên mất — em không phải tác giả để chị dỗ. Em là người bị chị gạch tên. Chị lấy tư cách gì mà hứa cho em một chỗ, khi chính chị còn chưa biết bảy ngày nữa mình có còn tồn tại hay không?”
Câu hỏi ấy đâm trúng chỗ Lâm Hạ đau nhất. Bởi vì nó đúng. Cô đang đứng đây rao bán một cái kết mà cô chưa viết nổi một dòng, giống hệt mấy tay môi giới bản quyền cô ghét cay ghét đắng — hứa hẹn ngọt xớt cho những cuốn sách còn chưa có chương một. Cô liếc sang Cố Trạm Uyên. Hắn vẫn đứng chắn nửa bước trước cô, cây bút lông đỏ cầm ngược trong tay như một thanh đoản kiếm, ánh mắt không rời khỏi cái bàn tay đang trồi ra khỏi gương. Hắn tin cô. Cái sự tin tưởng câm lặng ấy nặng hơn cả deadline.
“Tư cách à?” Lâm Hạ hít một hơi, và thay vì lùi, cô bước lên thêm một bước, gần đến mức hơi lạnh từ mặt gương phả vào má cô. “Em nói đúng, chị chẳng có tư cách gì hết. Chị không phải tác giả, không phải thần tiên, chị chỉ là một con bé làm biên tập mười năm, lương ba cọc ba đồng, tối nào cũng ôm bản thảo của người khác về nhà sửa. Nhưng chính vì thế chị mới biết một điều mà tác giả cuốn này cố tình giấu cả em lẫn chị.”
Nàng ta nhướng mày. Máy pha cà phê lại ục lên một tiếng, phun ra thêm một dòng đen kịt, mùi cà phê cháy khét lẹt trộn với mùi trầm hương và mùi giấy dó ẩm — một thứ mùi mà Lâm Hạ chắc chắn cả đời sẽ không quên. Cô chỉ tay vào cuộn giấy dó vẫn đang tự chép chữ ở góc phòng.
“Em thấy nó không? Cái ngòi bút vô hình đó. Nó không viết cho em, cũng không viết cho chị. Nó viết để hai đứa mình lao vào cắn nhau. Vì chừng nào chị với em còn tranh nhau một cái vai, thì cuốn truyện còn có drama để kéo dài, còn có cớ để không bao giờ kết thúc. Em bị xóa, chị bị dọa xóa — nhưng cả hai đều bị nhốt trong cùng một cái vòng lặp. Kẻ được lợi duy nhất, là cái ngòi bút cứ viết mãi không cho ai được yên.” Cô hạ giọng. “Chị không mời em chia vai. Chị mời em cùng chị lật bàn tác giả.”
Cả căn phòng chợt im phăng phắc. Ngay cả tiếng soạt soạt của ngòi bút vô hình cũng khựng lại nửa nhịp, như thể ở đâu đó, một bàn tay vừa nhấc lên khỏi trang giấy vì bất ngờ. Cố Trạm Uyên quay đầu nhìn Lâm Hạ, và trong bóng tối, cô thấy khóe môi hắn giật lên — cái vẻ của một kẻ vừa xem người mình chọn đi một nước cờ mà cả bàn cờ không ai ngờ tới.
“Lật bàn thế nào?” Lần này, giọng Tô Vãn Ninh không còn kiểu cách nữ chính nữa. Nó tò mò. Thật lòng tò mò. Và Lâm Hạ biết, khoảnh khắc một nhân vật bắt đầu tò mò về cái kết của chính mình, là khoảnh khắc cô đã kéo được họ ra khỏi vai diễn tác giả gán cho.
“Đơn giản thôi.” Lâm Hạ đặt cả mười ngón tay lên bàn phím, ánh màn hình hắt lên gương mặt cô xanh nhợt. “Tác giả cho mình bảy ngày để viết một cái kết. Nó nghĩ mình sẽ dùng bảy ngày đó để giết nhau. Vậy thì mình làm ngược lại: mình dùng bảy ngày để viết một cái kết mà trong đó không đứa nào chết, không đứa nào bị xóa, và — cái này mới đau cho tác giả — cái kết đó phải hay đến mức nó không nỡ xé đi viết lại. Chị làm nghề này mười năm, chị nói em nghe: thứ khiến một tác giả buông bút, không phải là hết drama. Mà là khi câu chuyện đã đủ trọn, đến mức thêm một chữ nữa cũng là thừa.”
Bàn tay trồi ra khỏi gương từ từ rụt lại — nhưng không phải rụt vào trong để biến mất, mà rụt lại như một người vừa buông nắm đấm. Gương mặt Tô Vãn Ninh trên màn hình dịu đi, lần đầu tiên để lộ ra thứ nằm dưới lớp mặt nạ nữ chính hoàn hảo: sự mệt mỏi. Nỗi mệt của một nhân vật bị viết đi viết lại ngàn lần, bị bắt yêu, bị bắt khổ, bị bắt tha thứ, mà chưa một lần được hỏi rằng cô ta có muốn thế không.
“Chị biết em mệt.” Lâm Hạ nói khẽ, và lần này không phải giọng biên tập, mà là giọng một người nói với một người. “Chị đọc mười ba chương đời em rồi. Em bị tác giả cho khóc ở chương hai, bị phản bội ở chương năm, được cứu ở chương chín để rồi lại bị bỏ ở chương mười một. Em diễn giỏi lắm. Nhưng em chưa bao giờ được sống. Chị không hứa cho em một cái kết đẹp. Chị hứa cho em một cái kết là của em — do em chọn. Đổi lại, em giúp chị với anh ấy giữ lấy phần của tụi chị. Ba người, một ngòi bút chung. Em dám không?”
Im lặng kéo dài đến mức Lâm Hạ nghe rõ tiếng tim mình. Rồi, chậm rãi, Tô Vãn Ninh đưa tay lên — không phải để bóp cổ ai, mà chìa ra khỏi mặt gương, lòng bàn tay ngửa lên, đúng cái tư thế của người sắp bắt tay chốt một thương vụ. “Được,” nàng ta nói, nụ cười lần này thật hơn hẳn, có cả một chút tinh quái rất người. “Nhưng em có điều khoản của em. Thứ nhất, cái kết phải để em được rời khỏi vương phủ — em chán làm vương phi lắm rồi. Thứ hai…” ánh mắt nàng ta liếc sang Cố Trạm Uyên, rồi quay lại Lâm Hạ, tinh ranh, “…thứ hai, hai người đừng có mà phân tâm giữa chừng. Bảy ngày ngắn lắm, mà chị thì cứ đỏ mặt mỗi lần anh ta đứng gần. Chị mà viết hỏng vì bận thẹn thùng, là em đòi lại vai đấy.”
Lâm Hạ đỏ mặt thật, đúng ngay lúc bị nhắc là không được đỏ mặt, khiến Cố Trạm Uyên bên cạnh phát ra một tiếng ho rất khẽ, đáng ngờ là để giấu tiếng cười. Cô lườm cả hai một cái, rồi chìa tay ra, các đầu ngón chạm vào mặt gương lạnh buốt — và lạ thay, mặt gương không cứng, mà mềm như mặt nước, để lòng bàn tay cô áp vào lòng bàn tay Tô Vãn Ninh, hai thế giới chạm nhau qua một lớp kính mỏng. “Chốt,” cô nói. “Ba người, bảy ngày, một cái kết. Bắt đầu.”
Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, cả tòa nhà bừng sáng trở lại. Đèn tuýp chớp lên chói lòa, máy tính đồng loạt khởi động lại, cái máy pha cà phê kêu một tiếng “ting” hoàn thành như chưa hề có chuyện gì. Cuộn giấy dó ở góc phòng cháy bùng lên một ngọn lửa xanh rồi hóa thành tro trong tích tắc, cuốn theo cả ngòi bút vô hình. Trên màn hình laptop, gương mặt Tô Vãn Ninh mờ dần, nhưng trước khi tan hẳn, môi nàng ta mấp máy một câu mà Lâm Hạ đọc được qua khẩu hình, và câu đó khiến sống lưng cô lạnh toát.
Màn hình tối sầm, rồi hiện lên một tài liệu Word trắng tinh, con trỏ nhấp nháy. Ở đầu trang, một dòng chữ tự gõ ra, vẫn nét nghiêng phải quen thuộc — nhưng lần này không phải giọng đe dọa của tác giả. Nó viết: “Chương 1 — Bản thảo chung. Đồng tác giả: Lâm Hạ, Cố Trạm Uyên, Tô Vãn Ninh.” Lâm Hạ thở phào, tưởng đã thắng ván đầu. Cho đến khi dòng thứ hai hiện ra, chậm rãi, lạnh lùng, và không phải do bất kỳ ai trong ba người gõ: “Nhưng một bản thảo có ba đồng tác giả, thì ai sẽ là người được quyền viết dòng cuối cùng?”
Cố Trạm Uyên đặt tay lên vai cô, siết nhẹ. Lâm Hạ nhìn con trỏ nhấp nháy sau câu hỏi đó, và lần đầu tiên sau cả một đêm, cô hiểu ra: cái bẫy thật sự của tác giả chưa bao giờ là bắt ba người giết nhau. Nó là để dành đến phút chót — khi cả ba đã tin nhau, đã cùng viết, đã cùng hy vọng — rồi buộc họ phải chọn một người duy nhất được cầm bút chốt kết. Và bảy ngày, hóa ra, chỉ vừa mới bắt đầu.
Leave a Reply