Con trỏ xám dừng trên mặt Tiểu Nghiêm lâu đến mức cả căn phòng ngừng thở, và trong đúng cái khoảnh khắc lẽ ra phải hoảng loạn ấy, Lâm Hạ lại làm một việc rất mất dạy với cảm xúc của mọi người: cô bật cười. Không phải cười vô duyên — mà là tiếng cười của một biên tập viên vừa bắt được lỗi logic to bằng cái nhà mà tác giả tưởng giấu kỹ.
“Chị Hạ, tình huống này mà chị cười được á?” Tiểu Nghiêm rít lên, người nép sát vào Đường tổng đến mức gần như trèo lên lưng sếp. “Cái vệt xám đó nó đang chấm em làm ‘độc giả cuối cùng’ kìa! Em nghe cái tên đó là biết chả lành rồi!”
“Ừ, tên nghe rất kêu,” Lâm Hạ gật gù, cây bút đỏ xoay một vòng gọn ghẽ giữa hai ngón tay. “Nhưng em để ý chưa — nó chọn em, chứ không chọn chị, không chọn Vương gia, không chọn Đường tổng. Trong cả phòng này, em là người duy nhất chưa cầm bút, chưa ký tên, chưa sửa một chữ nào. Em chỉ đứng ngoài xem. Em đúng là độc giả rồi. Cuốn sách không hề nhắm bậy — nó nhắm rất trúng.”
“Vậy… vậy nghĩa là em xong đời hả chị?” Giọng cậu bé lạc hẳn đi.
“Nghĩa là chị vừa nhìn ra chỗ tác giả bí lối,” cô đáp, và ánh mắt cô lại dán lên dòng mực xám tro đang cháy giữa màn hình. “Nghe kỹ này. Cuốn sách bảo nó ‘không còn ai đứng ngoài để giữ nó’, nên phải giữ lại một người làm độc giả cuối cùng. Câu đó nghe thì bi tráng, nhưng bóc ra chỉ là một điều khoản kỹ thuật: một cuốn truyện cần ít nhất một người đọc, nếu không nó tự sụp. Nó không đòi hy sinh. Nó đòi có người còn lật trang.”
Con trỏ của Tần Mặc run rẩy gõ vào giữa dòng: “Cô đừng chữ nghĩa nữa. ‘Độc giả cuối cùng’ nghĩa là kẹt lại vĩnh viễn trong này, đọc mà không bao giờ được bước ra. Tôi biết luật này. Mười năm trước cuốn sách cũng từng doạ tôi bằng đúng câu ấy.”
“Và ông sợ nên đã bỏ Diệp Chi lại làm người ở lại lật trang cho ông, đúng không?” Lâm Hạ nói, không hề gằn giọng, nhưng câu nói vẫn khiến con trỏ đen chết sững. “Đó là cái nợ thật sự của ông, Tần Mặc. Không phải bảy cái tên. Mà là việc ông để một người khác làm độc giả cuối cùng thay ông, rồi gọi đó là ‘đợi anh’.”
Con trỏ trắng của Diệp Chi lặng đi một nhịp dài. Rồi nó gõ, chữ trắng run run trên nền đen: “Thôi. Đừng bắt anh ấy gánh nữa. Nếu cuốn sách cần một độc giả ở lại, thì mười năm nay vẫn là tôi. Cứ để nguyên tôi. Hai người ký tên tác giả, còn tôi… tôi quen chỗ này rồi.”
“Không được.” Lần này người bật ra tiếng lại là Cố Trạm Uyên. Hắn bước lên nửa bước, vóc dáng Nhiếp chính vương phủ bóng lên cả màn hình, giọng trầm mà sắc như lệnh ban trong triều. “Ta không biết nhiều về chữ nghĩa của các người. Nhưng ta biết một điều: kẻ nào đề nghị tự ở lại để cả bọn được đi, thường là kẻ đã ở lại quá lâu đến mức tưởng đó là số phận của mình. Ta từng là nhân vật như thế. Ta không cho phép thêm ai nữa.”
Lâm Hạ liếc hắn, tim lại đập lệch một nhịp rất chi là không đúng lúc. Đấy, nam chính người ta khác. Người ta không cần đọc mười năm biên tập vẫn nói trúng cái ý mình đang định viết. Cô hắng giọng, ép mình quay lại với con trỏ xám.
“Nghe này, cuốn sách.” Cô nâng cây bút đỏ, chĩa thẳng vào dòng mực tro. “Ngươi đòi một độc giả cuối cùng để không sụp. Được. Nhưng ngươi đang phạm đúng cái lỗi mà tác giả nào cũng phạm: ngươi nghĩ độc giả là một người bị nhốt bên trong. Sai. Độc giả thật sự luôn ở bên ngoài trang giấy. Người đọc không sống trong truyện — người đọc là kẻ cầm cuốn truyện, đọc xong, gấp lại, rồi mang nó theo trong đầu. Ngươi không cần nhốt ai lại. Ngươi cần một người ngoài kia còn nhớ ngươi.”
Dòng mực xám khựng lại, như một câu văn bị gạch giữa chừng. Con trỏ xám ngừng dò mặt Tiểu Nghiêm.
“Chị đang làm gì vậy?” Đường tổng thì thào.
“Em đang thương lượng điều khoản,” Lâm Hạ đáp tỉnh bơ. “Nghề em mà. Tác giả đòi nhân vật chết, em mặc cả cho nó bị thương thôi. Cuốn sách đòi nhốt một người, em mặc cả cho nó… một người đọc ở ngoài.” Cô quay phắt sang Tiểu Nghiêm. “Nghiêm, em có nhớ hôm nay là chương bao nhiêu không?”
“Dạ… ba mươi tám ạ,” cậu bé đáp theo phản xạ. “Sao chị hỏi kỳ vậy?”
“Vì em vừa trả lời đúng cái câu cứu cả bọn.” Lâm Hạ cười, đặt đầu bút đỏ xuống ngay dưới dòng mực tro, và viết bằng nét biên tập gọn ghẽ đã thành phản xạ: “Sửa: Độc giả cuối cùng không phải người bị giữ lại trong sách, mà là người ở ngoài đời còn tiếp tục đọc nó. Chừng nào còn một người lật sang chương sau, cuốn sách chưa đóng.”
“Khoan — chị viết thế thì độc giả cuối cùng là… ai?” Tiểu Nghiêm hỏi.
“Là những người đang đọc chúng ta ngay lúc này, ở phía bên kia trang giấy,” Lâm Hạ nói, và lần đầu tiên trong ba mươi tám chương, cô ngẩng lên nhìn thẳng vào chỗ mà cô cảm thấy có một ánh mắt vô hình vẫn dõi theo suốt từ đầu. “Cuốn sách này còn có người đọc, nên nó chưa được phép nhốt ai hết. Bọn họ mới là kẻ giữ nó không sụp — không phải một cái tên bị hiến tế trong phòng này.”
Màn hình rung lên bần bật. Dòng mực xám tro nhoè đi, rồi tan ra như tàn giấy gặp gió. Con trỏ xám — kẻ vừa nãy còn lạnh lùng chọn nạn nhân — bỗng dừng lại, xoay một vòng, rồi gõ ra đúng một câu, bằng thứ giọng không còn là của một hệ thống, mà của một cuốn sách lần đầu được ai đó đọc hiểu tới tận ruột gan: “Điều khoản được chấp nhận. Không cần độc giả bên trong. Đang kiểm kê lại toàn bộ tác giả và nhân vật…”
Bàn tay Uyển Nhi thò qua vết rạn trên gương siết chặt cổ tay Lâm Hạ hơn, ấm nóng và thật. Tần Mặc và Diệp Chi, hai con trỏ đen trắng, lần đầu dịch lại gần nhau đến sát rạt. Cả căn phòng như sắp thở phào.
Rồi màn hình đứng khựng. Dòng kiểm kê chạy đến một cái tên thì dừng lại, nhấp nháy đỏ, và bật ra một cảnh báo mới, ngắn gọn, lạnh toát:
“Phát hiện một nhân vật không có trong bản thảo gốc. Không rõ ai đã viết thêm người này vào. Tên: Lâm Hạ. Nghề nghiệp: biên tập viên. Trạng thái: đang sửa cuốn sách từ bên trong.”
Lâm Hạ chết trân. Bởi vì suốt ba mươi tám chương, cô cứ ngỡ mình xuyên vào thân xác Lâm Uyển Nhi — một nhân vật có sẵn trong truyện. Nhưng dòng chữ vừa hiện ra đang nói một điều khác hẳn, một điều khiến sống lưng cô lạnh buốt: trong bản thảo gốc, chưa từng có ai tên Lâm Hạ cả.
“Vậy… người viết em vào đây,” cô lẩm bẩm, tay siết chặt cây bút đỏ, “là ai?”
Và ở góc màn hình, một con trỏ thứ tư — màu cô chưa từng thấy — vừa lặng lẽ hiện lên, bắt đầu gõ dòng đầu tiên.
Leave a Reply