Mang Cả Phòng Thí Nghiệm Xuyên Vào Tu Tiên Giới – Chương 1: Tỉnh Dậy Trong Thân Xác Phế Vật

Written by

in

Điều cuối cùng Lâm Tiểu Hạ nhớ được, là tiếng nổ chát chúa của lò phản ứng trong phòng thí nghiệm và mùi khét của dây điện cháy.

Điều đầu tiên cô nghe thấy khi mở mắt, là một giọng nói the thé đầy khinh miệt: “Phế vật một tia linh căn cũng đòi đứng ở Luyện Khí Đài? Cút xuống cho ta!”

Rồi một cú đạp giáng thẳng vào lưng cô.

Lâm Tiểu Hạ ngã dập mặt xuống nền đá lạnh, đầu óc quay cuồng. Đây là đâu? Cô là nghiên cứu sinh ngành hóa dược, ba mươi tuổi, vừa mới thức trắng ba đêm để hoàn thành mẻ tổng hợp cuối cùng… rồi lò nổ. Cô nhớ mình đã chết.

Vậy tại sao cô lại đang mặc một bộ đạo bào thô ráp, nằm giữa một quảng trường đá xanh khổng lồ, xung quanh là hàng trăm thiếu niên nam nữ mặc đồng phục kỳ dị đang chỉ trỏ cười cợt?

Trong đầu cô, ký ức lạ hoắc ùa về như nước vỡ đê.

Thân xác này cũng tên Lâm Tiểu Hạ. Mười lăm tuổi, đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông — một tông môn tu tiên. Vì thiên phú kém cỏi, chỉ có một tia linh căn yếu ớt, cô bị cả tông môn coi là phế vật, hôm nay đến ngày trắc nghiệm mà linh lực không nhúc nhích nổi cây kim, nên bị đám sư huynh sư tỷ làm nhục.

Nguyên chủ nhục nhã quá độ, lao đầu vào cột đá tự vẫn. Và cô — một linh hồn từ thế giới khác — đã thế chỗ.

“Xuyên không.” Lâm Tiểu Hạ lẩm bẩm, tay chống đất đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo một cách bình tĩnh đến kỳ lạ. “Được lắm. Ít nhất còn hơn là chết.”

“Nó điên rồi à? Còn tự nói chuyện một mình!” Thiếu nữ áo tím vừa đạp cô — Chu Linh Nhi, đại sư tỷ được sủng ái nhất — bật cười lanh lảnh. “Lâm Tiểu Hạ, ta cho ngươi một cơ hội. Quỳ xuống dập đầu ba cái, gọi ta một tiếng tổ tông, ta tha cho ngươi không phải cuốn gói khỏi Thanh Vân Tông ngay hôm nay.”

Đám đông ồ lên cười.

Lâm Tiểu Hạ ngẩng đầu, đưa mắt quét qua khắp quảng trường. Và ngay khoảnh khắc ấy — ping — một luồng sáng xanh trong suốt hiện ra trước mắt cô, thứ mà chỉ mình cô nhìn thấy.

[Phát hiện vật chủ mang tri thức dị giới. Hệ thống Vạn Vật Phân Tích đã khởi động.]

[Đang quét môi trường… Phát hiện linh khí nồng độ cao trong không khí. Bản chất: một dạng năng lượng có thể cộng hưởng với sóng sinh học. Gợi ý: cơ thể vật chủ chứa “linh căn” — thực chất là một cấu trúc dẫn năng lượng bị tắc nghẽn 98%.]

Lâm Tiểu Hạ nín thở.

Tắc nghẽn. Không phải là “phế vật”. Chỉ là bị tắc — như một ống dẫn bị đóng cặn. Và nếu có một thứ cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai trong cái thế giới tu tiên này, thì đó chính là phản ứng hóa học và cách làm sạch một hệ thống bị tắc.

“Sao? Sợ đến mức á khẩu rồi hả?” Chu Linh Nhi bước tới, giơ tay định tát cô.

Lâm Tiểu Hạ không né. Cô chỉ nhìn hệ thống, khẽ hỏi trong đầu: Có cách nào thông chỗ tắc kia ngay bây giờ không?

[Có. Trong tay áo vật chủ hiện có ba viên “Tụ Linh Đan” hạ phẩm nguyên chủ nhặt được. Thành phần chứa tạp chất axit yếu. Nếu nghiền nát, hòa với nước bọt tạo phản ứng trung hòa, đẩy ngược vào kinh mạch đúng thời điểm — có thể phá vỡ 30% chỗ tắc. Cảnh báo: rất đau.]

Ba mươi phần trăm. Đủ rồi.

Ngay khi bàn tay Chu Linh Nhi sắp chạm mặt, Lâm Tiểu Hạ đã bỏ ba viên đan vào miệng, cắn vỡ. Vị chua chát lan ra. Cô nuốt xuống, đồng thời vận hết ý chí đẩy luồng nhiệt bỏng rát ấy chạy dọc sống lưng.

Đau đến mức mắt cô tóe lửa. Nhưng cô nghiến răng không kêu.

Rắc.

Một âm thanh như băng vỡ vang lên từ trong lồng ngực. Rồi đột nhiên, cả thế giới trở nên khác hẳn — cô “nhìn” thấy những dòng năng lượng màu bạc lượn lờ trong không khí, cảm nhận được chúng ùa vào cơ thể mình qua từng lỗ chân lông.

Bàn tay Chu Linh Nhi dừng sững lại giữa không trung.

Bởi vì dưới chân Lâm Tiểu Hạ, nền đá xanh đang nứt ra từng đường, và một cột linh khí trắng bạc đang cuồn cuộn dâng lên, bao bọc lấy cô như một cái kén phát sáng.

“Cái… cái này…” Một vị trưởng lão đang giám sát trắc nghiệm ở xa bỗng đứng bật dậy, chén trà trên tay rơi xuống vỡ tan. “Dị tượng trúc cơ? Không thể nào! Một đứa một tia linh căn làm sao có thể—”

Trong ánh sáng chói lòa, Lâm Tiểu Hạ chậm rãi mở mắt. Con ngươi cô giờ đây ánh lên một màu bạc lạnh.

Cô nhìn Chu Linh Nhi đang chết trân, mỉm cười rất nhẹ.

“Sư tỷ vừa nói… muốn ta gọi tỷ một tiếng gì cơ nhỉ?”

Nhưng cô không biết rằng, ở tận đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Tông, một đôi mắt vốn đã nhắm nghiền suốt trăm năm của vị tông chủ bế quan — vừa đột ngột mở ra, nhìn thẳng về phía cột linh khí trắng bạc nơi Luyện Khí Đài.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *