Đèn cả tòa nhà vụt tắt. Không phải mờ đi từ từ như mỗi lần cúp điện, mà tắt phụt một cái, gọn gàng và dứt khoát, như ai đó vừa gạch một đường bút đỏ ngang qua toàn bộ tầng mười hai.
Đèn cả tòa nhà vụt tắt. Không phải mờ đi từ từ như mỗi lần cúp điện, mà tắt phụt một cái, gọn gàng và dứt khoát, như ai đó vừa gạch một đường bút đỏ ngang qua toàn bộ tầng mười hai.
Chỉ còn màn hình laptop của Lâm Hạ sáng, một ô chữ nhật xanh nhạt trôi lơ lửng trong biển tối. Con trỏ vẫn nhấp nháy sau dòng cô vừa gõ — hay đúng hơn, sau dòng cô tưởng mình vừa gõ. Cô nhìn xuống hai bàn tay đặt trên phím, rồi nhìn lên chữ. Nét nghiêng phải quen thuộc đến rợn người. Của cô, mà không phải cô.
“Đừng động vào bàn phím.” Cố Trạm Uyên đứng dậy khỏi cái ghế xoay — lần này không ngã — bước tới sau lưng cô, một tay đặt lên vai cô như bản năng che chắn của kẻ đã quen đứng giữa nàng và mọi lưỡi đao. “Nàng thấy không? Ta vừa nghe. Có tiếng ngòi bút miết trên giấy. Ngay trong phòng này.”
Lâm Hạ nín thở. Và cô cũng nghe thấy: soạt… soạt… — tiếng lông bút đưa trên mặt giấy dó, khô khốc, đều đặn, phát ra từ phía góc phòng, chỗ để cái máy pha cà phê. Tiếng ngòi bút cổ miết trên giấy giữa một văn phòng máy lạnh — chưa bao giờ cô nghe thứ âm thanh nào lạc lõng đến thế.
Cô rút điện thoại, bật đèn flash, rọi về phía góc. Trên mặt bàn con, cạnh cái ly giấy in logo quán quen, một cuộn giấy dó đang tự trải ra — và trên đó, từng chữ hiện lên như được một bàn tay vô hình chép lại, đúng thứ nét nghiêng phải ấy. Chỉ khác, lần này nó không viết chuyện vương phủ, cũng không viết chuyện cô. Nó đang viết một người thứ ba đang bước tới.
“Ngày thứ nhất,” Lâm Hạ đọc to, giọng khản đi. “‘Khi biên tập viên bắt đầu viết lại cái kết, nhân vật gốc bị xóa sẽ trở về để đòi lại vai của mình. Bởi một cái kết mới cho người này, luôn là một cái kết bị cướp của người khác.’” Cô ngẩng lên, mặt trắng bệch. “Nhân vật gốc bị xóa… là ai?”
Cố Trạm Uyên siết nhẹ vai cô. Trong ánh flash chập chờn, gương mặt hắn lần đầu lộ ra một thoáng gì đó rất giống áy náy. “Trước khi có nàng trong cuốn truyện,” hắn nói chậm, từng chữ như gỡ ra khỏi một vết thương cũ, “ngòi bút đã định sẵn ta phải cưới một người. Một tiểu thư, tên trong bản thảo đầu là Tô Vãn Ninh. Nàng ta là nữ chính. Cho đến chương thứ ba, khi nàng — Lâm Hạ của ta — xuyên vào và làm hỏng mọi nước cờ của tác giả, thì Tô Vãn Ninh bị gạch khỏi truyện. Bị viết mất tích. Không ai trong vương phủ còn nhắc đến nàng ta nữa.”
“Khoan đã.” Lâm Hạ giơ tay lên như đang dừng một cuộc họp đi lạc đề. “Anh đang nói với tôi là, cái outline gốc có một nữ chính đàng hoàng, còn tôi — cái con nữ phụ vô danh chỉ muốn sống sót — đã vô tình ghi đè lên vai của người ta? Trời ơi. Tôi ghét nhất mấy tác giả để nhân vật phụ cướp đất diễn của nhân vật chính rồi không dọn dẹp hậu quả. Vậy mà bây giờ tôi thành đúng cái loại đó.”
“Nàng không cướp.” Giọng Cố Trạm Uyên đanh lại. “Ta chọn. Từ khoảnh khắc nàng đứng chắn trước mũi kiếm thay cho một đứa hầu, ta đã chọn trang giấy có nàng, chứ không phải trang giấy tác giả bày sẵn. Đó là lựa chọn của ta, không phải lỗi của nàng.”
Nhưng cuộn giấy dó không quan tâm đến lời hắn. Nó viết tiếp, nhanh hơn, ngòi bút vô hình cào xoèn xoẹt: ‘Ngày thứ nhất, canh ba. Tô Vãn Ninh đã tìm được đường ra. Nàng ta đến để đòi lại cái kết của mình — và để trả biên tập viên về đúng chỗ của một nhân vật phụ: bên lề, im lặng, và đã chết.’
Máy pha cà phê bỗng kêu ục một tiếng, rồi tự khởi động dù cả tòa nhà mất điện. Dòng nước đen chảy xuống ly, và trong làn hơi bốc lên, mặt kính đen của màn hình laptop — giờ đây là tấm gương duy nhất còn sáng trong phòng — hiện lên một gương mặt không phải của Lâm Hạ, cũng không phải của Cố Trạm Uyên.
Một thiếu nữ mặc cung trang màu xanh nước biển, tóc vấn cao cài trâm bạc, đẹp đến lạnh người, đang đứng bên trong tấm gương màn hình, nhìn thẳng ra ngoài. Nàng ta mỉm cười, một nụ cười dịu dàng đúng chuẩn nữ chính, rồi khẽ nghiêng đầu chào Lâm Hạ như chào một đồng nghiệp sắp bị cho thôi việc.
“Chị biên tập,” Tô Vãn Ninh cất giọng, trong trẻo mà buốt giá, vọng ra từ loa laptop như thể cô ta đã ở trong đó từ đầu. “Em đọc hết mười ba chương chị viết đè lên đời em rồi. Công nhận chị sửa văn giỏi thật. Nhưng chị quên một quy tắc mà chính chị hay khoanh đỏ dạy người khác: nhân vật chính không bao giờ chết ở chương giữa. Em về để đòi lại vai của mình. Còn chị… chị vốn chỉ là một dòng chú thích bên lề thôi mà.”
“Lùi lại!” Cố Trạm Uyên kéo Lâm Hạ ra sau lưng mình, tay kia theo phản xạ đưa về hông tìm chuôi kiếm — nhưng ở đó chẳng có kiếm, chỉ có một cây bút bi bấm và một xấp giấy nhớ màu vàng. Hắn khựng lại nửa giây, rồi chộp lấy cây bút lông đỏ trên bàn, cây bút của Thái phi, chĩa nó về phía màn hình như chĩa một mũi giáo.
Lâm Hạ nắm chặt cổ tay hắn. Tim cô đập thình thịch, nhưng đầu óc — cái đầu óc mười năm cứu bản thảo hỏng — bỗng lạnh lại một cách kỳ lạ. “Không,” cô nói, gạt cây bút xuống. “Đánh nhau với nữ chính là đúng cái bẫy tác giả muốn. Nếu tôi và cô ta giành vai bằng máu, cuốn truyện sẽ có cớ viết một trong hai đứa chết — và tôi cá là nó đã chấm sẵn ai rồi.”
Cô bước lên, đối diện gương mặt đang dần đẩy ra khỏi màn hình kia, hít một hơi thật sâu, và làm cái điều mà một biên tập viên giỏi luôn làm khi đứng trước hai nhân vật cùng đòi làm nhân vật chính: cô không chọn phe. Cô đặt tay lên bàn phím, nhìn thẳng vào mắt Tô Vãn Ninh, và nói bằng cái giọng bình tĩnh nhất đời mình:
“Em nói đúng một nửa. Nhân vật chính không chết ở chương giữa. Nhưng em cũng quên một điều: cuốn truyện này không thiếu vai nữ chính — nó thiếu một cái kết mà cả hai chúng ta đều được sống. Chị không viết đè lên em nữa. Chị viết thêm chỗ cho em. Bảy ngày, ba người, một cái kết đủ rộng. Em dám đánh cược với chị không?”
Bàn tay đang trồi ra khỏi gương khựng lại. Lần đầu tiên, nụ cười chuẩn mực trên gương mặt Tô Vãn Ninh nứt ra một vết rất nhỏ — không phải giận, mà là ngờ vực, thứ cảm xúc của một người vừa nghe một đề nghị chưa từng có trong outline. Con trỏ trên màn hình nhấp nháy, chờ. Cuộn giấy dó ở góc phòng ngừng bặt tiếng ngòi bút, như thể chính tác giả vô hình cũng đang nín thở đợi câu trả lời.
Rồi, từ loa laptop, không phải giọng Tô Vãn Ninh, cũng không phải nét chữ nghiêng phải quen thuộc, mà là một giọng đàn bà lớn tuổi, khàn và mệt, vang lên đúng ba câu khiến sống lưng cả Lâm Hạ lẫn Cố Trạm Uyên lạnh toát:
“Muốn viết một cái kết cho ba người ư? Được thôi, biên tập viên. Nhưng bút này chỉ còn đủ mực cho một cái tên được sống ở chương cuối. Ngày mai, ta sẽ để các ngươi tự chọn — trước khi ta chọn thay.”
Và màn hình tối sầm. Trong bóng tối tuyệt đối của tầng mười hai, Lâm Hạ nghe rõ tiếng cây bút lông đỏ trong tay Cố Trạm Uyên rơi xuống thảm — và tiếng một trang giấy mới, ở đâu đó rất gần, tự lật sang.
Leave a Reply