Phượng Hoàn Vương Phi – Chương 40: Người gọi ta là Lam nhi

Chiếc vòng ngọc màu huyết dụ ấy như một giọt máu đọng lại giữa làn sương sớm, và Ngọc Lam đứng sau bức bình phong, nghe rõ tiếng tim mình đập từng nhịp lạc đi. Cửa gian phòng thờ đã khép, cổ tay đeo vòng đã rụt vào trong, nhưng cái màu đỏ sậm ấy thì cứ nằm lì trong mắt nàng, không sao rũ được.

Mẫu thân nàng đã chết mười lăm năm. Chính tay Thẩm lão gia đặt bài vị bà vào gian phòng góc tây nam, chính tay nàng năm lên năm tuổi được bế tới đó thắp nén nhang đầu. Cả Thẩm phủ, trên dưới ai cũng thuộc lòng cái lệ ấy: vòng huyết dụ là vật tùy thân của phu nhân quá cố, ngoài bà ra không một ai được phép chạm vào, nói gì đến đeo. Vậy mà vừa nãy, một bàn tay sống — ấm, nhanh, biết đón lấy mảnh giấy của kẻ phản bội — đã đường hoàng đeo nó thò ra từ nơi thờ người chết.

Ngọc Lam khép hờ mắt, ép mình đứng yên. Con mồi nàng thả xuống buổi trưa nay đã câu lên một con cá — nhưng không phải con cá nàng chờ. Nàng đã đoán Tú Nhi sẽ chạy về phía chính viện của Lâm thị, hoặc lẻn ra cổng báo cho người của Tề vương. Nàng không ngờ con nhỏ lại luồn qua hòn giả sơn, đi thẳng tới gian thờ. Trong ván cờ nàng bày, vừa hiện ra một quân cờ nàng chưa từng đặt tên.

Nội dung chương bị khóa 🔒

🔓 Nhấn để mở chương

Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện qua liên kết nhà tài trợ.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *