Khoang ngủ số 7 vừa mở nắp thì đèn báo tử trên trần trạm chuyển sang màu đỏ.
Tôi tỉnh dậy giữa tiếng còi rú, phổi bỏng rát vì hít phải luồng khí lạnh đầu tiên sau không biết bao nhiêu năm ngủ đông. Màn sương băng phủ trên mặt kính khoang tan dần. Qua lớp mờ, tôi thấy một trần kim loại xám xịt, chằng chịt vết nứt, và những sợi dây điện đứt lủng lẳng như ruột của một con vật đã chết.
“Chào mừng trở lại, hành khách,” một giọng nói máy móc vang lên. “Trạm Ngân Hà Vọng Nguyệt. Thời gian ngủ đông thực tế: một trăm hai mươi bảy năm, ba tháng, chín ngày.”
Một trăm hai mươi bảy năm.
Tôi bò ra khỏi khoang, hai chân run rẩy chạm xuống sàn lạnh buốt. Lịch trình gốc chỉ có ba năm. Chúng tôi — năm nghìn người cuối cùng của Trái Đất — được đưa lên trạm này để ngủ đông trong lúc phi thuyền mẹ tìm một hành tinh mới. Ba năm. Không phải một thế kỷ.
“Hệ thống,” tôi khản giọng hỏi, “còn bao nhiêu người sống sót?”
Một khoảng lặng dài đến mức tôi tưởng nó đã hỏng.
“Số khoang ngủ còn duy trì sự sống: hai. Bao gồm cả khoang của cô.”
Tôi lảo đảo dựa vào tường. Bốn nghìn chín trăm chín mươi tám khoang còn lại đã tắt. Cả một nền văn minh, tất cả những gì còn sót lại của loài người, giờ chỉ còn hai hơi thở trong cái quan tài kim loại trôi nổi giữa hư không này.
Tôi lê bước dọc hành lang tối, bám theo những vệt đèn khẩn cấp yếu ớt. Qua ô cửa sổ lớn, vũ trụ trải ra đen đặc, lấm tấm sao lạnh lẽo. Không có Trái Đất. Không có Mặt Trời quen thuộc. Chúng tôi đã trôi quá xa.
Khoang ngủ còn lại nằm ở tầng dưới cùng, khu vực dành cho phi hành đoàn. Tôi mở cửa sập, tụt xuống theo thang. Và ở đó, dưới ánh đèn xanh nhạt của một khoang ngủ vẫn còn hoạt động, là một người đàn ông.
Anh đang ngủ. Gương mặt bình thản, lông mày hơi nhíu như đang mơ một giấc mơ không yên. Trên ngực áo đồng phục bạc màu có thêu một cái tên: Cố Trạm Viễn — Kỹ sư trưởng.
Bảng điều khiển bên cạnh khoang của anh nhấp nháy một dòng chữ đỏ khiến tim tôi thắt lại: “Nguồn dự trữ khoang: còn 71 giờ. Sau đó hệ thống duy trì sự sống sẽ ngừng.”
Bảy mươi mốt giờ. Ba ngày. Rồi người sống cuối cùng ngoài tôi ra cũng sẽ tắt như bốn nghìn chín trăm chín mươi bảy người kia.
Trừ khi tôi đánh thức anh dậy ngay bây giờ. Nhưng làm vậy, hai chúng tôi sẽ phải chia nhau nguồn oxy và năng lượng vốn chỉ đủ cho một người sống thêm vài tháng.
Đánh thức anh — cả hai cùng chết nhanh hơn. Để anh ngủ tiếp — anh chết một mình trong ba ngày nữa, còn tôi sống, cô độc, cho đến khi phát điên giữa năm nghìn cái xác đông lạnh.
Tôi đặt tay lên lớp kính lạnh ngăn giữa hai chúng tôi. Hơi thở tôi làm mờ mặt kính.
“Anh là ai vậy?” tôi thì thầm với người lạ đang ngủ. “Anh có oán em không, nếu em đánh thức anh dậy chỉ để cùng nhau chết?”
Đúng lúc đó, hệ thống bỗng lên tiếng, giọng nói vô cảm của nó lần đầu tiên mang theo một điều tôi không ngờ tới:
“Cảnh báo. Phát hiện tin nhắn được mã hóa, lưu trong nhật ký cá nhân của Kỹ sư trưởng Cố Trạm Viễn. Người nhận được chỉ định: hành khách khoang số 7. Cô có muốn nghe không?”
Khoang số 7. Là tôi.
Người đàn ông này, một trăm hai mươi bảy năm trước, đã để lại một tin nhắn cho tôi — một người anh chưa từng gặp mặt?
“Mở,” tôi nói, cổ họng nghẹn lại.
Tiếng rè rè của bản ghi âm cũ vang lên. Rồi một giọng nam trầm, mệt mỏi nhưng ấm áp, cất lên trong khoang tối, như thể anh đang nói ngay bên tai tôi:
“Nếu cô nghe được đoạn này, nghĩa là mọi thứ đã hỏng, và cô là người cuối cùng còn lại… cùng với tôi. Tôi xin lỗi. Tôi biết cô là ai — tôi đã đọc hồ sơ của toàn bộ năm nghìn người trên trạm, và tôi giữ khoang của cô sống đến phút cuối cùng bằng chính phần năng lượng của mình. Tôi làm vậy vì một lý do. Một lý do mà tôi không dám nói khi còn tỉnh.”
Bản ghi âm ngừng lại một nhịp. Tôi nín thở.
“Trước khi ngủ đông, trạm này nhận được một tín hiệu. Không phải từ Trái Đất. Không phải từ phi thuyền mẹ. Nó đến từ phía trước — từ nơi lẽ ra không có sự sống nào tồn tại. Và tín hiệu đó… gọi đích danh tên cô.”
Đèn trong khoang của Cố Trạm Viễn bỗng chớp một cái. Bảng điều khiển đổi số: nguồn dự trữ không còn là 71 giờ nữa.
Nó vừa nhảy xuống còn hai giờ.
Và ở tận cuối hành lang tối phía sau lưng tôi, trong một trạm vũ trụ mà hệ thống khẳng định chỉ còn đúng hai người sống, tôi nghe thấy tiếng một cánh cửa khoang ngủ khác — từ từ mở ra.
Leave a Reply