Đúng năm chữ ấy vừa hiện lên màn hình — “Anh ấy bước ra khỏi màn hình” — thì màn hình vỡ ra như mặt nước bị ném đá. Không có tiếng kính vỡ, không có tia lửa. Chỉ có một bàn tay, rồi một cánh tay áo choàng thẫm, chậm rãi rẽ qua lớp kính như rẽ qua một tấm rèm lụa, và Cố Trạm Uyên bước hẳn vào giữa phòng biên tập tầng mười hai, mang theo một luồng gió mang mùi trầm hương lạc lõng giữa mùi cà phê nguội.
Lâm Hạ ngã ngửa khỏi ghế xoay, mông đập xuống thảm một cái đau điếng — cái đau thật đến mức dập tắt luôn hy vọng cuối cùng rằng đây vẫn là mơ. Cô ngồi bệt dưới sàn, ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững giữa đám bàn làm việc IKEA, áo bào đen thêu chỉ bạc quét xuống sàn nhựa giả gỗ, và bật ra đúng một câu rất chi là biên tập viên: “Anh… anh không có trong outline.”
Đúng năm chữ ấy vừa hiện lên màn hình — “Anh ấy bước ra khỏi màn hình” — thì màn hình vỡ ra như mặt nước bị ném đá. Không có tiếng kính vỡ, không có tia lửa. Chỉ có một bàn tay, rồi một cánh tay áo choàng thẫm, chậm rãi rẽ qua lớp kính như rẽ qua một tấm rèm lụa, và Cố Trạm Uyên bước hẳn vào giữa phòng biên tập tầng mười hai, mang theo một luồng gió mang mùi trầm hương lạc lõng giữa mùi cà phê nguội.
Lâm Hạ ngã ngửa khỏi ghế xoay, mông đập xuống thảm một cái đau điếng — cái đau thật đến mức dập tắt luôn hy vọng cuối cùng rằng đây vẫn là mơ. Cô ngồi bệt dưới sàn, ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững giữa đám bàn làm việc IKEA, áo bào đen thêu chỉ bạc quét xuống sàn nhựa giả gỗ, và bật ra đúng một câu rất chi là biên tập viên: “Anh… anh không có trong outline.”
“Outline là gì?” Cố Trạm Uyên nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh của một Nhiếp chính vương từng khiến cả triều đình quỳ rạp giờ đang dừng lại đầy nghi hoặc trên chiếc máy pha cà phê đang kêu ục ục. Hắn đưa tay, khẽ chạm vào cái đèn bàn LED, rồi rụt lại như bị bỏng khi nó sáng lên. “Nàng viết ta bước ra. Ta bước ra. Có gì khó hiểu?”
“Tôi không viết!” Lâm Hạ gào lên, bò dậy, chộp lấy con chuột như chộp một cái phao. “Cái dòng đó tự nó hiện ra — tôi thề trên mười năm thâm niên và cái deadline tối nay là tôi không gõ chữ nào hết!” Nhưng ngay khi nói ra, cô đã lạnh người. Bởi vì nếu cô không viết, mà chữ vẫn hiện bằng đúng nét chữ của cô, thì chỉ còn một khả năng: cuốn truyện vẫn đang tự viết tiếp, và bây giờ nó viết cả cô lẫn hắn, trong chính cái thế giới cô tưởng là an toàn.
Cố Trạm Uyên bước tới, cúi xuống, và trước khi Lâm Hạ kịp phản ứng, hắn đã đưa tay kéo cô đứng dậy khỏi sàn — nhẹ bẫng, như thể cô chỉ nặng bằng một tờ bản thảo. Bàn tay hắn ấm. Thật. Có chai ở đốt ngón vì cầm kiếm. Đây không phải con chữ. Đây là một người đàn ông bằng xương bằng thịt vừa chui ra từ cái màn hình bảo hành còn sáu tháng của cô.
“Nghe cho kỹ,” hắn nói, giọng trầm hạ thấp, và lần này không còn vẻ vương giả xa cách của mười một chương trước, mà là thứ gì đó gần hơn, gấp gáp hơn. “Ta không đọc lại cuốn truyện ngàn lần để ngắm nàng bỏ ta lại trong trang giấy. Nàng gạch cái tên định mệnh, nàng trả bản thảo, nàng tưởng thế là xong. Nhưng cái vòng lặp nàng tạo ra kéo cả ta ra ngoài theo. Giờ thì ta ở đây, trong cái thế giới ồn ào chớp nháy của nàng, và ta không biết đường về — mà thành thật thì, ta cũng chẳng muốn về.”
Lâm Hạ há miệng, rồi ngậm lại. Trong mười năm cầm bút đỏ, cô đã sửa hàng nghìn lời tỏ tình sến súa, khoanh đỏ, phê bên lề “sáo, cũ, gượng”. Vậy mà câu vừa rồi — vụng về, chẳng có lấy một biện pháp tu từ nào — lại khiến tim cô đập loạn như một cô bé tập sự đọc dòng thư tình đầu tiên. Cô hắng giọng, cố vớt lại chút chuyên nghiệp: “Vấn đề trước mắt không phải là anh muốn hay không muốn về. Vấn đề là,” cô chỉ vào màn hình vẫn đang nhấp nháy con trỏ, “nếu cuốn truyện chưa có kết, nó sẽ viết tiếp. Và lần này nhân vật bị nó viết — là cả hai chúng ta.”
Đúng lúc đó, màn hình lại sáng. Không cần ai chạm vào bàn phím, một dòng chữ mới bò ra, vẫn nét nghiêng phải quen thuộc đến rợn người: “Biên tập viên và Nhiếp chính vương có bảy ngày. Hết bảy ngày mà cái kết chưa xong, cả hai sẽ bị trả về trang một — và không ai còn nhớ mình từng gặp ai.” Bên dưới, một dòng nhỏ hơn, như lời tác giả cười cợt ghi chú bên lề: “Lần này thì viết cho tử tế vào, đừng gạch.”
Lâm Hạ thấy tay mình lạnh toát. Bị trả về trang một — nghĩa là quên. Nghĩa là cái bàn tay ấm đang nắm tay cô đây, cái mùi trầm hương này, cả cái khoảng trống hình tấm lưng rộng trong ngực cô suốt hai chương qua, tất cả sẽ bị xóa sạch như một bản nháp lỗi. Cô ngẩng lên nhìn Cố Trạm Uyên, và lần đầu tiên kể từ lúc xuyên vào cái thân xác nữ phụ này, nỗi sợ lớn nhất của cô không còn là chết, mà là quên.
“Bảy ngày,” cô lẩm bẩm, đầu óc đã bắt đầu chạy như khi đứng trước một bản thảo hỗn độn cần cứu gấp. “Được. Anh muốn một cái kết tử tế chứ gì. Tôi làm nghề dựng kết cho người ta cả đời rồi. Nhưng lần này…” cô nhìn xuống bàn tay hai người vẫn đang nắm nhau, rồi vội rút tay về, mặt nóng ran, “…lần này tôi phải viết một cái kết mà chính tôi cũng muốn sống trong đó. Mà cái đó thì, thú thật, tôi chưa làm bao giờ.”
Cố Trạm Uyên khẽ cong môi — không phải nụ cười xã giao chốn cung đình, mà một nụ cười thật, hơi vụng, khiến cả gương mặt lạnh lùng ấy dịu đi mấy phần. “Vậy thì may cho nàng,” hắn nói, cúi xuống nhặt cây bút lông ngòi đỏ đang lăn trên bàn — cây bút của Thái phi, cây bút định mệnh — và đặt nó vào lòng bàn tay cô, gập những ngón tay cô lại quanh thân trúc mòn vẹt. “Ta là người duy nhất trong cả cuốn truyện này chưa bao giờ muốn nàng chết. Cứ viết đi. Ta sẽ đứng sau lưng nàng, đúng chỗ ta vẫn đứng.”
Lâm Hạ nhìn cây bút đỏ trong tay, rồi nhìn màn hình đang chờ, rồi nhìn người đàn ông cổ đại đang loay hoay ngồi thử xuống cái ghế xoay và suýt ngã vì nó quay tròn. Cô suýt bật cười. Bảy ngày để viết một cái kết cho cả hai. Nghe cứ như deadline khắc nghiệt nhất đời cô. Cô đặt tay lên bàn phím, hít một hơi, và gõ dòng đầu tiên của Chương cuối — thật sự lần này, không gạch, không trả.
Nhưng vừa gõ xong chữ đầu tiên, đèn cả tòa nhà văn phòng phụt tắt. Trong bóng tối đặc quánh, màn hình máy tính là nguồn sáng duy nhất còn lại — và trên đó, không phải chữ cô vừa gõ, mà là một khuôn mặt. Khuôn mặt người đàn bà vô danh từng gửi cô bản thảo ba năm trước đang mỉm cười nhìn thẳng ra khỏi màn hình, và mấp máy môi đúng ba chữ mà cả đời làm biên tập Lâm Hạ chưa từng sợ đến thế: “Chào đồng nghiệp.”
Leave a Reply