Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 15: Ba Năm Trước, Em Thật Sự Là Ai
“Tô Vãn Ninh là ai của em?”
Câu hỏi rơi xuống giữa hai người như một tảng băng. Hạ Miên đứng chôn chân bên cửa phòng tắm, nước từ tóc nhỏ xuống vai áo, lạnh buốt. Nhưng cái lạnh trong ánh mắt Cố Trạm còn buốt hơn.
Cô hít một hơi thật sâu. Khoảnh khắc cô sợ hãi nhất suốt ba năm qua, cuối cùng cũng đến.
“Là… mẹ em,” cô nói khẽ. “Tô Vãn Ninh là mẹ em.”
Cố Trạm không nhúc nhích, nhưng những ngón tay cầm tấm ảnh siết lại, làm mép ảnh cong lên. “Vậy nên em tìm đến anh,” anh nói, từng chữ chậm rãi, sắc như dao. “Ba năm trước, khi anh đăng tin tìm một cô vợ hợp đồng, hàng trăm người nộp hồ sơ. Anh chọn em vì em bình thản nhất, không màng tiền bạc nhất. Anh đã nghĩ đó là may mắn.” Anh cười, một nụ cười không tới đáy mắt. “Hóa ra đó là một ván cờ đã bày sẵn.”
“Không phải như anh nghĩ—”
“Vậy là như thế nào?” Giọng anh cao lên, lần đầu tiên vỡ ra khỏi lớp vỏ bình tĩnh. “Em biết anh là con trai của Diệp Tuệ. Em biết cái chết của mẹ anh. Em cố tình lọt vào đời anh, đóng vai một cô gái vô hại bán bánh, khiến anh — kẻ cả đời không tin ai — mở lòng ra. Để làm gì, Hạ Miên? Để lấy cái gì?”
Mỗi câu anh nói đều đâm vào tim cô. Nhưng đau nhất không phải là lời buộc tội — mà là ánh mắt anh, ánh mắt của đứa trẻ bảy tuổi năm nào bị bỏ lại trong hành lang bệnh viện, vừa mới học được cách tin người, giờ lại thấy mình bị phản bội.
Em không lấy gì của anh cả, cô muốn hét lên. Em chỉ lấy mất trái tim mình, và trao nó cho anh.
Nhưng cô biết, lúc này nói gì cũng vô nghĩa. Người đàn ông đang đau không nghe được lời thanh minh.
“Đúng,” cô nói, và thấy vai anh khẽ giật lại vì từ đó. “Đúng là em tìm đến anh có chủ đích. Đúng là em biết anh là con trai bác Tuệ trước khi anh biết em là ai. Em không phủ nhận.”
Cố Trạm nhắm mắt lại, như thể vừa hứng trọn một cú đấm.
“Nhưng anh sai một điều,” Hạ Miên tiến lên một bước, nước mắt lăn dài nhưng giọng cô không run nữa. “Em đến không phải để lấy đi thứ gì của anh. Em đến để trả lại cho anh một thứ. Một thứ mẹ em đã giữ hai mươi ba năm, và dặn em trước khi bà rơi vào hôn mê—”
Cô nghẹn lại, không nói tiếp được.
“Hơi thở cuối?” Cố Trạm mở mắt.
Hạ Miên đưa tay quệt nước mắt. “Mẹ em bệnh nặng đã lâu. Ba năm trước, khi bà biết mình không còn nhiều thời gian, bà kể cho em nghe tất cả — về đêm mưa hai mươi ba năm trước, về bác Tuệ, về cậu bé bảy tuổi khóc trong hành lang mà bà buộc phải bỏ lại. Và về thứ bác Tuệ gửi bà giữ, dặn phải trao tận tay con trai bác.” Cô ngước lên, mắt đỏ hoe. “Bà bảo em: ‘Con hãy tìm cậu ấy. Không phải để đòi hỏi gì. Chỉ để xem cậu ấy có ổn không. Và trao lại thứ này.’ Nói xong câu đó ít lâu thì bà rơi vào hôn mê, nằm im lìm trong viện dưỡng suốt ba năm. Em định trao thứ ấy rồi lặng lẽ rời đi. Em thề với lòng mình như thế.”
Cô cúi đầu, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.
“Em đâu ngờ… mình lại yêu anh thật.”
Căn phòng chìm vào im lặng. Cố Trạm đứng đó, giằng xé giữa lý trí và trái tim, giữa mười lăm năm học cách không tin ai và ba năm được người phụ nữ này sưởi ấm. Anh muốn tin cô. Anh muốn ôm cô vào lòng ngay lúc này. Nhưng vết thương cũ, một khi bị chạm vào, lại rỉ máu.
“Anh cần thời gian,” cuối cùng anh nói, giọng khàn đặc. Anh đặt tấm ảnh xuống bàn, không dám nhìn cô thêm, rồi quay đi.
“Anh Trạm.” Cô gọi với theo. Anh dừng lại nhưng không quay đầu. “Điều duy nhất em nói dối anh, là cái tên. Còn tất cả những gì em cảm thấy dành cho anh — từng nụ cười, từng lần lo lắng, đứa bé này — không có một mảy may nào là giả.”
Bàn tay đặt trên nắm cửa của Cố Trạm siết chặt. Nhưng anh vẫn bước ra ngoài, để cánh cửa khép lại giữa hai người.
Hạ Miên ngồi thụp xuống sàn, ôm lấy đầu gối. Ngoài kia, tiếng động cơ xe gầm lên rồi xa dần.
Đúng lúc ấy, điện thoại cô rung lên. Một số máy lạ. Cô run rẩy nhấc máy, và giọng một y tá vang lên, gấp gáp:
“Có phải người nhà của bà Tô Vãn Ninh không? Bà ấy… tình hình chuyển biến rất xấu. Bà cứ nhắc mãi một cái tên — Cố Trạm. Cô hãy đến ngay, e rằng không còn nhiều thời gian nữa.”
Hạ Miên chết lặng. Mẹ cô — người đã nằm im lìm trong hôn mê suốt ba năm ròng — vừa bất ngờ tỉnh lại. Và đang gọi tên Cố Trạm trong những giờ khắc cuối cùng.
Leave a Reply