Trên cổ tay mỗi người sinh ra ở Tân Nguyên Thành đều có một con số. Của Hạ Nghi là 19.174 — mười chín nghìn một trăm bảy mươi tư ngày còn lại để sống. Con số ấy trôi xuống mỗi lúc nửa đêm, đều đặn, lạnh lùng, không thương lượng. Và công việc của cô là sửa những con số bị hỏng.
“Bệnh nhân tiếp theo.” Hạ Nghi gõ lên màn hình, không ngẩng đầu. Đã là ca đêm thứ chín liên tiếp ở Cục Sinh Trắc, và mắt cô rát như xát muối.
Người đàn ông ngồi xuống ghế đối diện không nói gì. Anh ta chìa cổ tay ra — cái cử chỉ mà mọi công dân đều làm hàng nghìn lần trong đời, quen đến mức chẳng ai còn để ý. Hạ Nghi kéo tay áo bệnh nhân lên, áp máy quét vào lớp chip dưới da, và chờ dãy số quen thuộc hiện lên.
Máy quét kêu một tiếng chói tai. Rồi tắt.
Cô cau mày, quét lại. Lần này màn hình đen kịt một giây, rồi bật lên một dòng cô chưa từng thấy trong bảy năm làm nghề:
LỖI. GIÁ TRỊ VƯỢT NGƯỠNG. SỐ NGÀY CÒN LẠI: ∞
Vô cực.
Hạ Nghi ngước lên, thật sự nhìn người đàn ông lần đầu tiên. Anh trạc ba mươi, gương mặt bình thản một cách kỳ lạ, đôi mắt màu tro nhìn cô như đã biết trước cô sẽ thấy gì. Không ai ở Tân Nguyên Thành có đôi mắt bình thản như thế. Ở một thành phố nơi mọi người đều biết chính xác mình còn sống bao lâu, ai cũng mang trong ánh nhìn một nỗi vội vã ngấm ngầm — trừ người này.
“Chip của anh hỏng rồi,” cô nói, cố giữ giọng nghiệp vụ. “Tôi sẽ báo thay mới. Anh đừng lo, dữ liệu ngày sống của anh được sao lưu trên Trục Trung Tâm, chúng tôi sẽ khôi phục—”
“Chip không hỏng.” Giọng anh trầm, chậm rãi. “Nó đang hiển thị đúng sự thật. Tôi không có ngày hết hạn, cô Hạ Nghi ạ.”
Cô khựng lại. “Tôi không đeo bảng tên.”
“Tôi biết.” Anh nghiêng đầu, và một nụ cười thoáng qua khóe môi, vừa mệt mỏi vừa thương cảm. “Tôi biết nhiều thứ về cô, những thứ mà chính cô cũng không biết. Ví dụ như — con số trên cổ tay cô không phải là 19.174.”
Bàn tay Hạ Nghi vô thức che lấy cổ tay mình. “Anh nói gì vậy? Tôi tự quét mỗi sáng—”
“Cô quét bằng máy của Cục. Và máy của Cục cho cô thấy cái mà Cục muốn cô thấy.” Anh chồm người tới, hạ giọng gần như không nghe được giữa tiếng ù ù của điều hòa. “Nghi này, cô có bao giờ tự hỏi vì sao Cục Sinh Trắc lại là cơ quan quyền lực nhất thành phố không? Không phải quân đội, không phải chính quyền — mà là cái cơ quan chỉ làm mỗi việc ‘sửa những con số’? Vì con số ấy không đo cô còn sống bao lâu. Nó quyết định cô được sống bao lâu. Ai điều khiển được nó thì điều khiển được sinh mạng của mười triệu người.”
Hạ Nghi mở miệng định gọi bảo vệ. Đây là kiểu người mà quy trình yêu cầu cô báo cáo ngay: một công dân có chip lỗi và nói lời phản loạn. Nhưng có gì đó trong lồng ngực cô — một sợi dây căng lên mà cô không giải thích được — khiến ngón tay cô dừng lại trên nút báo động.
“Nếu điều anh nói là thật,” cô thì thầm, “thì con số thật của tôi là bao nhiêu?”
Người đàn ông im lặng. Rồi anh rút từ trong áo ra một chiếc máy quét — nhỏ hơn, cũ hơn, không có logo của Cục — và đặt lên bàn.
“Tự cô xem đi. Máy này không nối với Trục Trung Tâm. Nó đọc thẳng con số gốc trong chip cô, cái con số mà không ai được phép sửa.”
Hạ Nghi nhìn chiếc máy như nhìn một con rắn. Bảy năm qua cô đã sống theo con số 19.174. Cô đã lên kế hoạch cho cả cuộc đời quanh nó: năm nào kết hôn, năm nào nghỉ hưu, năm nào là năm cuối. Con số ấy là cái khung xương của cô. Và giờ một người lạ mắt tro đang bảo cô rằng cái khung ấy là giả.
Cô nên gọi bảo vệ. Cô biết mình nên làm thế.
Thay vào đó, cô đưa cổ tay ra và áp vào máy.
Màn hình nhỏ sáng lên. Một con số hiện ra. Không phải 19.174.
Là 7.
Bảy ngày.
Trong một khoảnh khắc, âm thanh của cả căn phòng — tiếng điều hòa, tiếng đồng hồ, cả tiếng tim cô — như bị hút cạn. Hạ Nghi nhìn con số ấy, chờ nó nhảy, chờ nó là một lỗi khác. Nhưng nó nằm im. Bảy. Tròn trịa. Chắc nịch.
“Không thể nào,” cô nghe tiếng mình vỡ ra. “Tôi khỏe mạnh. Tôi mới ba mươi. Không có lý do gì—”
“Không có lý do y học nào.” Anh nhìn cô, và lần này trong mắt anh có cả nỗi đau. “Nhưng có lý do khác. Bảy ngày trước, cô đã truy cập một hồ sơ mà cô không được phép mở. Hồ sơ số 88 — về việc Cục đã ‘rút ngày’ của bao nhiêu công dân để bán lại. Cô không nhớ, vì họ đã xóa ký ức đó của cô. Nhưng hệ thống thì nhớ. Và hệ thống đã ra lệnh: bảy ngày nữa, Hạ Nghi phải ‘hết hạn tự nhiên’.”
Cô lảo đảo dựa vào lưng ghế. “Vậy anh… anh là ai?”
“Tôi là người duy nhất trong thành phố này mà họ không thể giết, vì con số của tôi là vô cực.” Anh đứng dậy, chìa tay ra cho cô. “Và tôi là người duy nhất có thể dạy cô cách làm cho con số của cô cũng thành như vậy. Nhưng ta phải đi ngay bây giờ.”
“Đi? Đi đâu—”
Ngay lúc ấy, đèn trần trong phòng bỗng chuyển sang màu đỏ. Một giọng máy vô cảm vang lên khắp Cục Sinh Trắc, lặp đi lặp lại, dội vào từng bức tường:
“Chú ý. Nhân viên Hạ Nghi, mã số bốn-bảy-hai, đã bị hạ cấp quyền truy cập. Yêu cầu tất cả đơn vị an ninh áp giải nhân viên Hạ Nghi về Phòng Hiệu Chỉnh. Ngay lập tức.”
Ngoài hành lang, tiếng bước chân rầm rập đang tới gần. Người đàn ông vẫn đứng đó, tay chìa ra, đôi mắt tro bình thản đến lạ giữa ánh đèn đỏ nhấp nháy.
“Bảy ngày, Hạ Nghi,” anh nói. “Hoặc là bảy giây. Cô chọn đi.”
Và Hạ Nghi, lần đầu tiên trong đời, nắm lấy một bàn tay mà cô không biết sẽ dẫn mình tới sự sống hay cái chết.
Leave a Reply