Tiếng chuông đồng ngoài cổng còn ngân, mà cả trang viện đã như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Gia nhân cắm đầu chạy ra quỳ hai bên lối, mặt úp sát xuống nền đá lạnh. Thẩm Ngọc Lam hít một hơi, thu lại mọi mệt mỏi của một đêm không ngủ vào sâu trong lồng ngực, rồi bước ra sân — dáng đi thong dong như thể suốt đêm qua nàng chỉ ngủ một giấc yên lành trong khuê phòng.
Viên nội thị truyền chỉ có gương mặt trắng bệch không râu, giọng the thé mà kéo dài từng chữ: “Thẩm phủ tiểu thư Ngọc Lam tiếp chỉ.” Ngọc Lam quỳ xuống, hai tay chắp lên trán. Nàng biết, đạo thánh chỉ tới trước yến Thưởng Hoa ba ngày này không thể là chuyện đơn giản. Trong cung, ân sủng tới càng bất ngờ, lưỡi dao giấu sau nó càng sắc.
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết…” Giọng nam nhân uốn lượn qua những lời tán tụng Thẩm gia trung lương, rồi dừng lại ở câu mấu chốt: “… nay đặc cách tuyển Thẩm thị Ngọc Lam nhập cung, thay hoàng hậu nương nương dâng chén thọ tại yến Thưởng Hoa, để tỏ lòng hiếu kính của con dân với mẫu nghi thiên hạ. Khâm thử.”
Sân lặng phăng. Một chiếc lá khô rơi xuống, tiếng cọ vào đá cũng nghe rõ mồn một. Ngọc Lam cúi đầu, hai tay nâng cuộn lụa vàng quá đỉnh: “Thần nữ Thẩm Ngọc Lam tạ ơn thánh thượng, tạ ơn hoàng hậu nương nương.” Chữ “tạ ơn” nàng nói trơn tru, mà trong đầu đã sáng bừng như có ai vừa ném một ngọn đuốc vào gian phòng tối.
Dâng chén thọ. Bốn chữ nghe thể diện bao nhiêu, thì cạm bẫy bên dưới sâu bấy nhiêu. Kiếp trước nàng đã từng đứng giữa yến Thưởng Hoa ấy, nhìn một tiểu thư khác bưng chén rượu thọ dâng lên, để rồi chén rượu ấy “chẳng may” đổi màu, và cả nhà người tiểu thư kia bị lôi ra pháp trường vì tội đầu độc quốc mẫu. Kẻ bưng chén, là kẻ gánh tội. Ai đặt chén rượu vào tay người đó, mới là kẻ thật sự cầm dao.
Hoàng hậu quả nhiên cao tay. Mụ không cần tự mình ra mặt. Chỉ một đạo thánh chỉ ân sủng, mụ đã đặt Ngọc Lam vào đúng vị trí dễ chết nhất: giữa bá quan văn võ, trước mắt thánh thượng, tay bưng chén rượu đưa tới miệng quốc mẫu. Chỉ cần chén rượu ấy có vấn đề, thì dù Thẩm gia có trăm tấm miệng, cũng không rửa nổi bốn chữ thí quân sát chúa.
“Tiểu thư.” Viên nội thị đỡ nàng đứng dậy, khoé miệng nhếch lên một nụ cười không chạm tới đáy mắt. “Nương nương đặc biệt căn dặn, chén thọ dâng lên phải do chính tay tiểu thư rót ra từ bình ngọc của Nhàn cư các. Đó là vinh dự trăm năm mới có một. Tiểu thư… nhớ kỹ nhé.”
Bình ngọc của Nhàn cư các. Ngọc Lam suýt bật cười. Nhàn cư các — nơi mụ nuôi lũ tai mắt, nơi đêm qua vừa thả ra mảnh lụa dấu son cánh sen bán đứng nàng. Bình rượu đã nằm trong tay hoàng hậu, thì thứ rót ra từ đó là rượu hay là độc dược, đâu còn do nàng định đoạt. Bàn tay rót rượu là tay nàng, thì tội danh cũng dính chặt vào tay nàng.
“Thần nữ xin ghi tạc.” Nàng đáp, giọng ngoan ngoãn đến mức viên nội thị cũng phải liếc thêm một cái — như thể không ngờ một con mồi sắp bị đưa lên thớt lại bình thản đến vậy. Hắn đâu biết, người đàn bà đang cúi đầu trước mặt hắn đã từng chết một lần dưới lưỡi đao, và cái chết đó đã dạy nàng một điều: kẻ gài bẫy giỏi đến đâu, cũng chỉ gài được người không biết trước cái bẫy.
Tiễn viên nội thị ra khỏi cổng, Ngọc Lam quay vào. Tình Nhi vẫn quỳ giữa phòng, chén thuốc trên bàn đã nguội ngắt. Đôi mắt con bé nhìn nàng, vẫn trong veo như nước giếng — thứ trong veo từng khiến nàng mềm lòng, giờ nhìn lại chỉ thấy rùng mình. Nàng biết, từng lời nàng nói trong căn phòng này, đêm nay sẽ theo một con bồ câu bay thẳng về Nhàn cư các.
“Tình Nhi.” Nàng ngồi xuống, cầm lên chén thuốc đã nguội, khẽ nhíu mày. “Thuốc nguội mất rồi. Con đi hâm lại, rồi pha cho ta một ấm trà sen. Chiều nay ta phải vào cung tập nghi lễ dâng chén thọ, con theo hầu.” Nàng ngừng một nhịp, rồi nói thêm, giọng dịu như ru: “Người khác ta không yên tâm. Chỉ có con ở bên, ta mới thấy vững dạ.”
Tình Nhi run lên. Đôi tay bưng chén thuốc của con bé khẽ siết lại, móng tay trắng bệch. Nó cúi đầu dạ một tiếng, rồi lui ra. Ngọc Lam nhìn theo cái bóng nhỏ bé ấy khuất sau rèm, khoé môi cong lên một đường lạnh lẽo. Con dao hoàng hậu cắm sau lưng nàng, giờ đã thành con dao nàng cầm — chỉ cần biết Tình Nhi truyền gì về, nàng sẽ biết hoàng hậu đang toan tính gì.
Chiều đó, nàng sai người đưa tới phủ Tề vương một phong thư không đề tên, bên trong vỏn vẹn một dòng: “Họ muốn thiếp bưng chén. Vậy thiếp sẽ bưng — nhưng chén trong tay thiếp, sẽ rót ra thứ họ không ngờ tới.” Nàng biết, muốn lật ngược ván cờ trong bóng tối, một mình nàng chưa đủ. Nàng cần con bài mang tên Tề.
Đêm xuống, thân binh Tề vương mang về hồi âm. Không phải một phong thư, mà là một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong, lót lụa đỏ, là một chiếc trâm bạc cũ. Ngọc Lam vừa nhìn thấy nó đã cứng người — đó là chiếc trâm mẹ nàng đeo ngày bà còn sống, chiếc trâm đã thất lạc từ cái đêm Thẩm gia lụi tàn ở kiếp trước. Kèm theo là một mảnh giấy, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ của Tiêu Dục: “Vật này, vì sao lại nằm trong rương của hoàng hậu?”
Ngọc Lam nắm chặt chiếc trâm, lòng bàn tay lạnh toát. Ba ngày nữa là yến Thưởng Hoa. Một đạo thánh chỉ đẩy nàng ra giữa đại điện. Một chiếc bình ngọc chờ sẵn độc dược. Và giờ, một chiếc trâm của người đã khuất, bất ngờ nổi lên từ đáy rương quốc mẫu — như một lời nhắc rằng, món nợ máu của nàng với người đàn bà ngồi trên phượng tọa kia, còn sâu hơn tất cả những gì nàng từng tưởng.
Nàng ngửa mặt nhìn vầng trăng non treo trên nóc điện xa xa, giọng thì thầm mà từng chữ như khắc vào đá: “Được. Ngươi muốn ta dâng chén thọ, ta sẽ dâng. Nhưng chén rượu ấy, sẽ uống cạn cái bí mật ngươi chôn giấu bấy lâu.” Ba ngày sau, tại yến Thưởng Hoa, sẽ có một người bước lên dâng chén — và không một ai biết, kẻ quỳ dưới chân phượng tọa không phải con mồi, mà là người cầm dao.
Leave a Reply