Chương 15: Sự thật nửa vời
Chín giờ tối hôm sau, Diệp Hân đến quán cà phê Góc Phố, tim đập thình thịch. Người hẹn cô, không ngờ, lại là Kỷ Thành — trợ lý của Trạch Viễn.
“Xin lỗi vì cách hẹn bí mật,” Kỷ Thành nói, đặt trước mặt cô một tập tài liệu cũ. “Nhưng có những chuyện Tổng giám đốc không muốn cô biết vội. Còn tôi thì nghĩ, cô có quyền biết mình là ai.”
Diệp Hân mở tập tài liệu. Bên trong là bản sao hồ sơ nhân sự cũ: Diệp Vân, kiến trúc sư trưởng dự án khu dân cư Bình An, Tập đoàn Thịnh Viễn. Kèm theo là các bản vẽ gốc — chính là khu Bình An, với nét ký tên của mẹ cô ở góc.
“Mẹ cô là kiến trúc sư tài năng nhất mà ông Lục Hoài từng có,” Kỷ Thành nói. “Khu Bình An là tâm huyết của bà. Bà muốn xây một khu nhà cho người thu nhập thấp, có cây xanh, có chỗ cho cộng đồng — điều hiếm ai làm thời đó.”
“Vậy tại sao mẹ tôi lại nghỉ việc? Tại sao lại có ân oán?” Diệp Hân hỏi dồn.
Kỷ Thành trầm ngâm. “Đêm công trường xảy ra hỏa hoạn. Có người kẹt trong đám cháy. Sau đêm đó, giữa mẹ cô và ông Lục Hoài xảy ra chuyện lớn, mẹ cô rời đi. Ông Lục ra lệnh xóa mọi hồ sơ liên quan đến bà. Từ đó, cái tên Diệp Vân trở thành điều cấm kỵ trong nhà họ Lục.”
“Điều cấm kỵ?” Diệp Hân tái mặt. “Chẳng lẽ… mẹ tôi đã gây ra vụ cháy đó?”
“Tôi không biết toàn bộ sự thật,” Kỷ Thành lắc đầu. “Tôi chỉ là người đến sau. Nhưng tôi biết một điều: từ nhỏ, Tổng giám đốc đã bị cha cấm nhắc đến cái tên đó. Vậy mà anh ấy lại tìm kiếm ‘cô bé dưới gốc bàng’ suốt bao năm. Và khi biết cô là con gái Diệp Vân—”
“Khoan.” Diệp Hân sững sờ. “Anh ấy biết? Anh Lục biết tôi là con gái mẹ tôi… từ bao giờ?”
Kỷ Thành im lặng, và sự im lặng ấy là câu trả lời tàn nhẫn nhất.
“Từ đầu,” anh ta cuối cùng thừa nhận. “Ngày cô nộp hồ sơ ứng tuyển, anh ấy đã nhận ra cái tên. Anh ấy… đích thân duyệt cho cô vào. Và giao cô dự án Bình An.”
Diệp Hân ngồi lặng, cảm giác như cả thế giới vừa nghiêng đi. Vậy ra không có gì là tình cờ. Không phải cô được nhận vì tài năng. Không phải cô được giao dự án vì năng lực. Tất cả — từ ngày đầu tiên — đều nằm trong tính toán của Lục Trạch Viễn, vì một quá khứ mà cô còn chưa hiểu hết.
“Vì sao anh nói cho tôi biết?” cô hỏi, giọng khản đặc.
Kỷ Thành nhìn cô, ánh mắt phức tạp. “Vì tôi sợ. Sợ cô sẽ bị cuốn vào một ân oán không phải của cô. Cô Diệp, càng ngày càng có người muốn dùng cô làm quân cờ. Kể cả… những người cô tin tưởng nhất.”
Leave a Reply