Ngọn đèn lồng trong tay viên thân binh khẽ lay, hắt lên vách ngõ những cái bóng run rẩy. Ngọc Lam đứng chôn chân giữa con hẻm tối, bốn chữ vừa nghe còn đọng trong tai như bốn giọt băng nhỏ tí tách xuống tim.
Người ngồi chung mâm với nàng sáng nay. Chỉ có một. Tình Nhi.
Đứa nô tỳ nàng đích thân kéo ra khỏi lưỡi đao đêm mưa. Đứa con gái có đôi mắt trong veo, từng quỳ dưới chân nàng nói khẽ bốn chữ khiến nàng lạnh sống lưng: “Năm ấy, lần này.” Bốn chữ mà nàng vẫn ngỡ là ám hiệu của một kẻ trọng sinh giống mình — một đồng minh từ kiếp trước lạc về.
“Không thể.” Nàng nghe tiếng mình bật ra, khàn đặc. “Con bé không có lý do.”
Viên thân binh cúi thấp đầu, giọng gấp gáp: “Tiểu thư, vòng vây sắp khép. Vương gia dặn, mọi lời giải thích để sau, mạng người phải giữ trước. Xin tiểu thư lên ngựa.”
Ngọc Lam nắm chặt tay Trần lão ngự y — bàn tay ông già lạnh toát, gói thuốc tẩm độc vẫn giấu kín trong ngực áo. Nàng biết viên thân binh nói đúng. Đây không phải lúc để một trái tim rỉ máu ra quyết định. Kiếp trước, chính vì nàng tin lầm người, tin đến tận giây phút lưỡi đao chạm cổ, mà cả Thẩm gia mới thành tro. Lần này, nàng thề sẽ không chết vì chữ tin.
Nàng đỡ Trần lão lên lưng ngựa, rồi tung mình ngồi sau viên thân binh. Ba con ngựa lách qua con ngõ hẹp, men theo bức tường thành phía tây, nơi tấm lệnh bài mạ vàng chữ “Tề” vừa giơ lên là toán tuần binh lập tức dạt sang hai bên, cúi đầu nhường lối. Quyền thế của Tề vương, đêm nay đúng là tấm khiên che mạng cho nàng.
Ra khỏi cổng thành, gió đêm ngoài đồng thổi tạt vào mặt lạnh như nước. Ngọc Lam ngoái lại. Sau lưng, kinh thành chìm trong bóng tối, chỉ còn phủ họ Lữ le lói vài đốm đuốc — nơi Lữ ngự sử vừa đóng sập cánh cổng vào mặt lũ tư binh Hoàng hậu, chọn đứng về phía ánh sáng lần đầu tiên sau ba tháng bị bóp yết hầu.
Dịch trạm cách thành mười dặm. Tiêu Dục đã đứng chờ dưới mái hiên, áo choàng đen phủ kín, chỉ lộ ra khuôn mặt lạnh như tạc từ ngọc. Thấy nàng bình an bước xuống, đôi mắt sâu ấy thoáng một tia gì đó rất khẽ, nhanh đến mức nàng ngỡ mình nhìn nhầm.
“Nàng suýt chết đêm nay.” Chàng nói, giọng không cao, nhưng từng chữ nặng trịch. “Chỉ vì tin một đứa nô tỳ.”
“Vương gia chắc chắn là Tình Nhi?” Ngọc Lam nhìn thẳng vào mắt chàng. “Bằng chứng đâu?”
Tiêu Dục hất hàm. Một thân binh khác bước tới, đặt xuống bàn đá một mảnh lụa nhỏ. Trên mảnh lụa, nét chữ con gái mềm mại còn chưa khô hẳn mực, ghi rõ: giờ Thân, trang viện Thẩm tiểu thư, có khách là lão nhân râu bạc, đêm nay ắt tới phủ Lữ ngự sử. Cuối mảnh lụa, không ký tên, chỉ điểm một dấu son hình cánh sen — dấu riêng của Nhàn cư các, nơi Hoàng hậu nuôi lũ tai mắt.
“Bắt được ở chân tường trạm dịch phía đông, trên chân một con bồ câu đưa thư.” Tiêu Dục nói. “Nét chữ này, nàng nhận ra chứ.”
Ngọc Lam cầm mảnh lụa lên. Bàn tay nàng vốn đã quen với dao kiếm và mưu kế, vậy mà lúc này khẽ run. Nàng nhận ra. Nàng dạy Tình Nhi viết chữ. Cái móc cuối ở chữ “viện” hơi hất lên kia, là do chính tay nàng cầm tay con bé uốn nên, ba tháng trước.
Trời đất như sụp xuống một góc. Con bé nàng cứu, nàng dạy chữ, con bé nói với nàng “năm ấy, lần này”. Hóa ra bốn chữ ấy không phải ám hiệu đồng minh — mà là một lưỡi dao tẩm mật, đâm vào đúng chỗ nàng khát khao nhất: khát một người cùng nàng nhớ về kiếp trước, để nàng không phải cô độc gánh cả một trời thù hận.
“Hoàng hậu cao tay.” Nàng mở mắt, giọng đã lấy lại vẻ băng lạnh. “Mụ đoán ra ta ôm một bí mật không thể nói với ai, thế nên gài một đứa biết nói đúng bốn chữ ấy, thả vào bên cạnh ta, đợi ta tự nguyện ôm nó vào lòng. Ta càng tin nó, nó càng nhìn thấu ta.”
Tiêu Dục nhìn nàng, ánh mắt khó dò: “Nàng hối hận vì đã cứu nó?”
“Không.” Ngọc Lam bóp chặt mảnh lụa trong lòng bàn tay. “Ta hối hận vì đã để nó nhìn thấy đáy lòng ta. Cứu một mạng người, ta không sai. Sai là ta quên mất — trong cái cung này, lòng tốt phơi ra ánh sáng thì cũng chính là chỗ hở để người ta cắm dao.”
Chàng im lặng một thoáng, rồi nói, giọng trầm hẳn xuống: “Vậy nàng định xử con bé thế nào? Ta có thể sai người, ngay đêm nay.”
Bốn chữ “ngay đêm nay” nhẹ tênh mà lạnh thấu xương. Ngọc Lam hiểu chàng đang nói tới điều gì. Một cái chết lặng lẽ, gọn gàng, không để lại dấu vết. Trong cung, người ta diệt khẩu một đứa nô tỳ dễ như bóp chết một con kiến.
Nàng đứng lặng rất lâu dưới mái hiên, gió lùa qua tà áo. Trước mắt chập chờn hai gương mặt: Tình Nhi cúi đầu nói “năm ấy, lần này”, và chính nàng kiếp trước quỳ dưới thềm rồng, bị vu là gian tế, chết mà không một ai tin nàng vô tội.
“Không giết.” Cuối cùng nàng nói. “Giết nó, ta chỉ hả được một khắc, rồi mất luôn con đường lần ngược về hang ổ của Hoàng hậu. Một con cờ đã bị ta nhìn thấu, thì không còn nguy hiểm nữa — nó biến thành con đường ta đi ngược vào lòng địch.”
Nàng ngẩng lên, trong mắt loé lên thứ ánh sáng sắc như dao vừa liếc đá: “Ta sẽ để nó tiếp tục làm tai mắt cho Hoàng hậu. Nhưng từ giờ, mỗi lời nó truyền về Nhàn cư các, sẽ là lời ta muốn mụ nghe. Con dao mụ cắm vào lưng ta, ta sẽ xoay ngược lại, để chính mụ tự đưa cổ vào.”
Tiêu Dục nhìn nàng thật lâu, rồi khoé môi khẽ nhếch — một nụ cười hiếm hoi, vừa như tán thưởng, vừa như dè chừng. “Thẩm Ngọc Lam,” chàng nói khẽ, “ta bắt đầu tin, kẻ khiến Hoàng hậu mất ngủ, sẽ không phải ta, mà là nàng.”
Trời gần sáng. Ngọc Lam gửi Trần lão ngự y cùng gói thuốc độc cho thân binh Tề vương đưa tới nơi kín đáo — đó là chứng cứ sống lật ngược cả bàn cờ, phải giữ bằng mọi giá. Xong xuôi, nàng một mình quay ngựa về thành, phải kịp có mặt ở trang viện trước khi trời tỏ, để không ai biết đêm qua nàng từng rời khỏi đó.
Về tới trang viện, sương còn đọng trên mái ngói. Vừa đẩy cửa phòng, nàng khựng lại.
Tình Nhi đang quỳ giữa phòng, chờ nàng. Trên bàn, một chén thuốc còn bốc khói, bên cạnh là bữa sáng con bé tự tay chuẩn bị — hệt như mọi sáng. Thấy nàng về, đôi mắt trong veo ấy ngước lên, ầng ậng nước, khẽ gọi một tiếng “tiểu thư” run rẩy như sắp vỡ.
Ngọc Lam nhìn con bé, gương mặt không lộ một gợn sóng. Nàng biết mảnh lụa dấu son cánh sen đang nằm trong tay áo mình. Nàng biết con bé quỳ đây là kẻ đã bán đứng nàng cho tử thần. Và nàng cũng biết, ván cờ lớn nhất đời nàng, bắt đầu từ chính khoảnh khắc này — khoảnh khắc nàng phải mỉm cười với kẻ vừa đâm sau lưng mình.
Nàng chậm rãi bước tới, đỡ con bé đứng dậy, giọng dịu dàng đến mức chính nàng cũng thấy lạnh gáy: “Tình Nhi, đứng lên. Sáng nay có món ta thích nhất à?”
Tình Nhi ngẩng phắt lên, trong đôi mắt long lanh ấy thoáng qua một tia gì đó — không phải nhẹ nhõm, mà là kinh ngạc, rồi… sợ hãi. Như thể con bé vừa nhận ra, người trước mặt mình đã không còn là vị tiểu thư tốt bụng dễ lừa của sáng hôm qua nữa.
Và ngay lúc ấy, ngoài cổng trang viện, một hồi chuông đồng gióng giả vang lên. Tiếng nội thị xướng tên, the thé mà đầy uy quyền, vọng thẳng vào tận sân: “Thánh chỉ tới — Thẩm phủ tiểu thư Ngọc Lam tiếp chỉ!”
Ngọc Lam và Tình Nhi cùng cứng người. Thánh chỉ. Trước yến Thưởng Hoa ba ngày. Không ai biết, đạo chỉ này là ân sủng… hay là bản án tử mà Hoàng hậu đã kịp giáng xuống đầu Thẩm gia trước khi nàng ra tay.
Leave a Reply