Chương 30: Tầng 27, đèn không bao giờ tắt
Một năm sau.
Đám cưới của Diệp Hân và Lục Trạch Viễn không tổ chức ở khách sạn năm sao hay biệt thự xa hoa, mà ngay tại Vườn Diệp Vân — dưới gốc bàng cổ thụ, giữa những người hàng xóm cũ đã xem cô lớn lên. Cô mặc váy cưới giản dị, tay ôm bó hoa dại hái từ chính khu vườn. Đẹp hơn bất cứ cô dâu nào cô từng thấy.
Ông Lục Hoài dắt tay cô trao cho con trai, mắt đỏ hoe. Bà Tư khóc hết nửa gói khăn giấy. Tiểu Mẫn làm phù dâu, cười tít mắt. Và trên cao, tán bàng rắc xuống những chiếc lá vàng như lời chúc phúc của người đã khuất.
“Anh có biết,” Diệp Hân nói khẽ khi hai người khiêu vũ dưới ánh đèn giăng khắp sân, “cái đêm thang máy kẹt ở tầng hai mươi bảy, em đã ghét anh biết bao không? Cái anh ‘thợ kỹ thuật’ mặt lạnh tanh, còn dám sai em thở.”
Trạch Viễn bật cười. “Còn anh, cái đêm đó, đã nghĩ: cô gái này to gan thật, dám cằn nhằn cả tổng giám đốc mà không biết. Rồi em nhắc đến cây bàng khu Bình An, và anh… anh thấy tim mình đập lỡ một nhịp. Như thể hai mươi bốn năm chờ đợi vừa tìm thấy câu trả lời.”
“Định mệnh nhỉ,” cô dựa đầu vào vai anh.
“Không,” anh lắc đầu, siết tay cô. “Là nửa viên kẹo năm ấy. Em cho đi một nửa, nên vũ trụ nợ em một nửa còn lại. Và anh, là nửa còn lại đó.”
Diệp Hân ngẩng lên, hôn nhẹ lên môi anh, lòng ngập tràn hạnh phúc mà có lúc cô đã tưởng mình không xứng đáng được nhận.
Đêm tân hôn, họ trở về căn hộ áp mái. Từ cửa sổ nhìn ra, thành phố lung linh ánh đèn. Và ở phía xa, tòa nhà Thịnh Viễn sừng sững, tầng hai mươi bảy vẫn sáng đèn giữa đêm.
“Anh dặn người ta để đèn tầng đó sáng suốt đêm,” Trạch Viễn nói, ôm cô từ phía sau. “Mỗi lần nhìn thấy, anh lại nhớ nơi mình gặp lại em.”
“Lãng phí điện,” Diệp Hân trêu, nhưng mắt cô cong lên hạnh phúc.
“Có những thứ đáng để sáng mãi,” anh thì thầm bên tai cô. “Như đêm đó. Như em.”
Ngoài kia, tầng hai mươi bảy vẫn sáng, một đốm sáng nhỏ giữa muôn vàn ánh đèn thành phố — nơi một cô kiến trúc sư nghèo và một vị tổng giám đốc lạnh lùng đã gặp nhau trong một đêm mưa, và tìm lại được nhau sau hai mươi bốn năm.
Dưới khu Bình An, cây bàng của mẹ vẫn lặng lẽ tỏa bóng, chờ những đứa trẻ mới lớn lên, chạy tới, và biết đâu, lại chia nhau nửa viên kẹo dưới gốc cây.
Bởi có những nơi, có những người, và có những tình yêu — sẽ ở lại mãi mãi.
— HẾT —
Leave a Reply