Ảnh Đế Nhặt Tôi Lúc Nửa Đêm – Chương 1: Người Đàn Ông Trong Cơn Mưa

Written by

in

Đêm ấy mưa như trút, và Diệp Trăn bị ném ra khỏi đoàn phim cùng một chiếc vali kéo khoá đã hỏng.

“Đồ ăn cắp kịch bản mà cũng dám vác mặt tới phim trường.” Trợ lý của đạo diễn chặn ngay cổng, giọng chua như giấm. “Chị Y Y đã trình bản thảo gốc rồi, có cả chữ ký, cả ngày tháng. Cô còn gì để nói?”

Diệp Trăn đứng dưới mái hiên, nước mưa hắt vào tận gấu quần. Cô muốn hét lên rằng cái kịch bản ấy do chính tay cô viết suốt hai năm, viết trong những đêm trực đèn tới ba giờ sáng, viết bằng cả tuổi trẻ của một đứa con gái tin rằng chỉ cần cố gắng là sẽ có ngày được nhìn thấy tên mình trên màn ảnh.

Nhưng cô không hét. Vì người vừa đâm cô một nhát chí mạng, chính là đứa em kết nghĩa cô từng nhường cả phần cơm.

Lâm Y Y đứng sau lớp cửa kính, khoác chiếc măng tô trắng muốt, tay cầm ly trà nóng ai đó vừa dâng lên. Cô ta nhìn Diệp Trăn qua màn mưa, khoé môi cong lên một nụ cười rất nhẹ — nụ cười của kẻ thắng cuộc biết chắc đối phương không còn đường lui.

Chị nuôi em ba năm. Em trả chị bằng cách này sao, Y Y?

Diệp Trăn nghẹn đắng trong cổ họng. Cô quay lưng, kéo chiếc vali lệch bánh đi vào màn đêm, để mặc tiếng bảo vệ đóng sầm cánh cổng sắt sau lưng như đóng lại luôn cả một quãng đời.

Điện thoại cô đã bị khoá vì công ty cắt hợp đồng. Ví chỉ còn hai trăm nghìn. Con đường trước mặt loang loáng ánh đèn, không một bóng taxi nào chịu dừng vì cô ướt như chuột lột.

Cô ngồi thụp xuống bậc thềm một trạm xe buýt đã tắt đèn, ôm chặt đầu gối. Mưa gõ lộp bộp trên mái tôn, lạnh buốt. Cô tự nhủ mình sẽ không khóc. Đã ba năm rồi cô luyện được cái bản lĩnh ấy — dù bị đè bẹp thế nào cũng không cho ai thấy mình gục ngã.

Đúng lúc đó, một chiếc Maybach màu đen trườn tới, chậm rãi, êm ru, rẽ nước tạt lên hai vệt sóng bạc. Xe dừng ngay trước mặt cô.

Kính cửa sau hạ xuống một nửa.

Trong khoang xe tối, một người đàn ông ngồi tựa lưng, gương mặt nghiêng nghiêng dưới ánh đèn đường. Diệp Trăn chỉ liếc một cái đã tim đập lỡ nhịp — cô nhận ra anh. Cả nước này ai không nhận ra anh.

Cố Trầm Chương. Ảnh đế bốn năm liền, người đàn ông lạnh lùng nhất giới giải trí, kẻ mà báo chí gọi là “băng sơn không có nhiệt độ”.

Và anh đang nhìn cô. Nhìn thẳng.

“Cô là biên kịch của Trường Dạ?” Giọng anh trầm, khàn, như được lọc qua một lớp khói. Đó là tên kịch bản của cô. Cái kịch bản vừa bị cướp trắng.

Diệp Trăn sững người. “Anh… sao anh biết?”

“Ba tháng trước cô gửi bản thảo tới công ty tôi. Tôi đọc hết. Trang bốn mươi bảy, đoạn nam chính đứng dưới mưa nói câu ‘Anh không cứu được em, nhưng anh có thể ướt cùng em’ —” Anh dừng lại, đôi mắt sẫm quét qua mái tóc bết nước của cô. “Câu đó không phải Lâm Y Y viết được.”

Tim Diệp Trăn thắt lại. Ba tháng trước, cô đã gửi bản thảo ấy đi trong tuyệt vọng, gửi tới cả chục nơi và không nơi nào hồi âm. Cô tưởng nó rơi vào hư không.

Hoá ra có một người đã đọc. Và nhớ tới từng dòng.

“Nhưng bây giờ cả thế giới tin đó là của cô ta.” Cô cười, nụ cười méo xệch, cay đắng. “Anh nghĩ tôi chứng minh được sao? Bản gốc trong máy tính của tôi đã bị xoá sạch từ đêm qua. Cô ta có chìa khoá phòng tôi.”

Người đàn ông trong xe im lặng vài giây. Rồi anh làm một việc khiến cả trái tim cô chao đảo.

Anh đẩy cửa xe, bước xuống — không cầm ô. Mưa lập tức thấm ướt vai áo vest đắt tiền của anh. Anh đứng đó, giữa cơn mưa tầm tã, cúi người lại gần cô, gần đến mức cô ngửi thấy mùi gỗ đàn hương lạnh toát trên người anh.

“Diệp Trăn.” Anh gọi đúng tên cô, từng chữ rành rọt. “Tôi có bản thảo cô gửi. Có cả email gốc, có dấu thời gian trên máy chủ. Cô ta không xoá được thứ nằm trong hộp thư của tôi.”

Diệp Trăn ngẩng phắt lên, mắt mở lớn. Trong khoảnh khắc ấy cô quên cả mưa, quên cả cái lạnh đang cắn vào da thịt.

“Anh… anh sẽ làm chứng cho tôi?”

“Không.” Anh nói, và trước khi trái tim cô kịp rơi xuống vực, anh nói tiếp, chậm rãi, “Tôi sẽ làm nhiều hơn thế. Nhưng tôi cần một thứ từ cô.”

Anh chìa tay ra. Bàn tay dài, xương cốt rõ ràng, hứng đầy nước mưa.

“Ký hợp đồng với tôi. Trong sáu tháng tới, cô đóng vai vị hôn thê của tôi trước ống kính. Đổi lại, tôi trả cô cái tên của mình, trả cô Trường Dạ, và trả cô cả Lâm Y Y — theo cách mà cô ta không bao giờ gượng dậy nổi.”

Diệp Trăn nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn lên gương mặt băng giá không chút cảm xúc của người đàn ông đang đứng dầm mưa vì mình.

“Tại sao?” Cô thì thầm. “Anh là Cố Trầm Chương. Anh cần gì phải cứu một đứa con gái ai cũng tin là kẻ cắp?”

Có gì đó thoáng qua trong đáy mắt anh — quá nhanh để cô kịp đọc. Anh khép hờ bàn tay, giọng hạ xuống, gần như chỉ đủ cho hai người nghe giữa tiếng mưa:

“Vì mười năm trước, cũng dưới một cơn mưa thế này, có một người đã ướt cùng tôi. Và cô ấy có gương mặt giống hệt cô.”

Diệp Trăn chết lặng. Mười năm trước ư? Cô chưa từng gặp người đàn ông này trong đời.

Vậy… người mà anh đang nhìn thấy trong cô, rốt cuộc là ai?

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *