Chương 29: Vườn Diệp Vân
Sáu tháng sau, khu Bình An hồi sinh.
Những dãy nhà cũ được trùng tu khang trang mà vẫn giữ nguyên hồn cốt: hành lang mở đón gió, tường sơn màu ấm, thang máy mới cho người già. Và giữa tất cả, khoảng sân chung rộng rãi hơn xưa, cây bàng cổ thụ vẫn đứng đó, tỏa bóng như suốt mấy mươi năm qua.
Ngày khánh thành, cả khu phố rợp cờ hoa. Người dân — những người từng suýt mất nhà — nay cười rạng rỡ. Diệp Hân đứng trước tấm biển mới, tay hơi run khi kéo tấm vải đỏ.
Dưới lớp vải, dòng chữ hiện ra, khắc trang trọng trên nền đá: **VƯỜN DIỆP VÂN** — *Kiến trúc sư của khu Bình An. Người đã sống, và yêu, vì một nơi để mọi người ngồi lại với nhau.*
Diệp Hân đặt tay lên tên mẹ, nước mắt lặng lẽ rơi. Mẹ cô, cuối cùng, đã có một nơi mang tên mình — không phải bia mộ, mà là một khu vườn sống động, đầy tiếng cười trẻ thơ, đúng như điều bà hằng mơ.
Trạch Viễn đứng bên cạnh, lặng lẽ nắm tay cô. Khi tiếng vỗ tay lắng xuống, anh bỗng quay sang cô, ánh mắt lấp lánh một điều gì đó.
“Diệp Hân,” anh nói. “Em còn nhớ mùa hè hai mươi bốn năm trước không? Một cậu bé cô độc ngồi dưới gốc bàng này. Một cô bé chạy tới chia cho cậu nửa viên kẹo.”
Cô mỉm cười, mắt còn ngấn nước. “Em nhớ.”
“Ngày ấy, cậu bé đã tự hứa,” Trạch Viễn nói, và trước ánh mắt ngỡ ngàng của cả khu phố, anh chậm rãi quỳ một gối xuống, dưới tán bàng, “rằng lớn lên nhất định sẽ tìm lại cô bé ấy. Và sẽ không bao giờ để cô ấy phải ngồi một mình dưới gốc cây này nữa.”
Anh mở chiếc hộp nhung. Bên trong, một chiếc nhẫn lấp lánh dưới nắng xuyên qua kẽ lá.
“Diệp Hân, cô bé chia kẹo của anh, kiến trúc sư cứng đầu của anh — em có đồng ý cùng anh xây một mái nhà, để chính chúng ta có một nơi đi xa về là có bóng mát, có nhau, mãi mãi không?”
Cả khu phố nín thở. Bà Tư đầu ngõ đưa tay bịt miệng, mắt rưng rưng. Lũ trẻ reo hò.
Diệp Hân nhìn người đàn ông đang quỳ dưới gốc bàng — cây bàng của mẹ, nơi tất cả bắt đầu — và qua màn nước mắt, cô thấy cả tuổi thơ, cả mối tình đầu, cả tương lai, hội tụ về một khoảnh khắc.
“Vâng,” cô nói, giọng vỡ òa trong nước mắt và nụ cười. “Em đồng ý. Ngàn lần đồng ý.”
Tiếng vỗ tay và reo hò vang dậy cả khu Bình An. Trạch Viễn đứng lên, lồng chiếc nhẫn vào tay cô, rồi kéo cô vào lòng giữa cơn mưa cánh hoa và ánh nắng. Trên đầu họ, tán bàng xào xạc, như người mẹ hiền năm xưa đang mỉm cười chứng giám.
Leave a Reply