Chiếc Đồng Hồ Dừng Ở 9 Giờ 15 Phút – Chương 1: Vị Khách Đến Sau Giờ Đóng Cửa

Written by

in

Mưa gõ lên tấm kính cửa tiệm như ai đó đang đếm ngược. Mười một giờ đêm, Diệp Chi vừa lật tấm biển “MỞ CỬA” sang mặt “ĐÃ ĐÓNG” thì có ba tiếng gõ vang lên — chậm, đều, dứt khoát. Không phải kiểu gõ của người đi trú mưa.

Cô khựng tay. Tiệm đồng hồ của ông ngoại nằm ở cuối một con hẻm cụt, mười năm nay chẳng mấy ai tìm tới sau nửa đêm. Vậy mà bóng người ngoài kia đứng thẳng, một tay đút túi áo khoác đen, nước mưa chảy thành dòng trên vai mà anh ta không buồn né.

“Tiệm đóng rồi ạ.” Cô nói vọng qua lớp kính.

“Tôi biết.” Giọng đàn ông trầm và khô. “Người ta bảo, tiệm này chỉ sửa đồng hồ cho những người đến sau khi thành phố đã ngủ.”

Diệp Chi nắm chặt xâu chìa khóa. Câu ấy là câu ông ngoại từng nói, và ông đã mất được ba năm. Trên đời này chỉ còn vài người biết nó.

Cô mở cửa.

Anh bước vào, mang theo mùi mưa và một thứ mùi lạnh như kim loại. Cao, gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen sâu đến mức cô có cảm giác nhìn vào đó sẽ bị hút mất. Anh không chào, chỉ đặt lên mặt quầy kính một chiếc hộp nhung đã sờn.

“Tôi cần cái này chạy lại.”

Bên trong là một chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc, vỏ chạm hình cây phong. Diệp Chi vừa nhìn thấy nó, đầu ngón tay đã tê đi một nhịp. Cô đã nhìn thấy chiếc đồng hồ này một lần trong đời — và cô đã cầu trời đừng bao giờ phải thấy lại.

Cô cố giữ giọng bình thản. “Anh muốn nó chạy lại, hay muốn biết vì sao nó dừng?”

Người đàn ông ngẩng lên. Lần đầu tiên ánh mắt anh thật sự rơi vào cô, sắc như một lưỡi dao vừa rút khỏi bao. “Cô nói xem, hai chuyện đó khác nhau à?”

“Với thợ giỏi thì có.” Diệp Chi lật nắp sau chiếc đồng hồ, và tim cô đập lỡ một nhịp. Kim đồng hồ dừng ở chín giờ mười lăm phút. Đúng chín giờ mười lăm. Con số ấy như một cái đinh đóng thẳng vào chỗ ký ức cô đã chôn kỹ nhất.

Ba năm trước, cũng chín giờ mười lăm phút, cây cầu vượt phía đông sập một nhịp. Bảy người chết. Trong đó có một người mà cô chưa từng dám kể với ai rằng đêm ấy cô đã gặp.

“Đồng hồ tốt thế này,” cô nói, cúi mặt để anh không thấy tay mình run, “không tự dừng. Nó bị một cú va đập rất mạnh. Kính bên trong nứt theo hình sao — dấu hiệu của chấn động, không phải hỏng máy.”

“Tôi biết nó bị va đập.” Anh đặt hai tay lên quầy, cúi người xuống, và không gian giữa họ đột nhiên chật lại. “Người ta tìm thấy nó trong túi áo anh trai tôi, sau khi kéo được cậu ấy ra từ đống bê tông cầu Đông. Điều tôi muốn biết là — vì sao mặt sau lại khắc tên một người phụ nữ mà cả nhà tôi chưa từng nghe đến.”

Diệp Chi ngừng thở.

Cô từ từ lật chiếc đồng hồ lại. Dưới ánh đèn vàng của cây đèn bàn, một hàng chữ khắc tay hiện lên ở mặt sau lớp vỏ bạc, mảnh như sợi tóc.

Ba chữ. Tên của chính cô.

“Diệp Chi.” Người đàn ông đọc to, chậm rãi, từng chữ một, như thể đang thử xem cái tên có làm cô giật mình không. “Cô có biết người này không?”

Cả căn phòng chỉ còn tiếng mưa và tiếng tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ trên tường, cái nào cũng chỉ một giờ khác nhau, như thể thời gian ở đây chưa bao giờ chịu thống nhất. Diệp Chi nghe được cả nhịp tim mình đập trong tai.

Cô có thể nói dối. Chỉ cần lắc đầu, đóng nắp đồng hồ lại, hẹn anh ba ngày sau tới lấy. Người đàn ông này rồi sẽ đi khỏi cuộc đời cô như cách anh vừa bước vào — cùng cơn mưa.

Nhưng cô nhìn vào mắt anh, và cô hiểu loại người này không rời đi khi chưa có câu trả lời. Đôi mắt ấy đã ba năm không ngủ.

“Bảng tên trên tiệm là tên ông ngoại tôi,” cô nói, tránh câu hỏi. “Ông truyền nghề cho tôi. Một chiếc đồng hồ khắc tên ai đó, thường là quà — người tặng muốn người nhận mang theo mình cả một quãng thời gian.”

“Vậy là quà.” Anh nhếch môi, không phải cười. “Anh trai tôi tặng chiếc đồng hồ có khắc tên một người lạ, rồi mang nó theo lúc chết. Cô thấy chuyện đó hợp lý chứ, cô thợ đồng hồ?”

“Tôi thấy,” Diệp Chi ngẩng lên, và lần này cô để anh nhìn thẳng vào mắt mình, “anh đang không hỏi tôi cách sửa đồng hồ. Anh đang điều tra.”

Một thoáng im lặng. Rồi anh rút trong túi áo ra một tấm danh thiếp, đặt xuống quầy, đẩy về phía cô bằng hai ngón tay. Giấy dày, chữ dập nổi.

Cố Trạm — Tổng giám đốc, Tập đoàn Cố Thị.

Diệp Chi biết cái tên ấy. Cả thành phố biết. Tập đoàn xây dựng lớn nhất miền — và cây cầu Đông sập ba năm trước, chính là công trình mang tên họ.

“Cô nói đúng.” Cố Trạm nhìn cô, giọng hạ xuống, trầm đến mức cô cảm thấy nó chạy dọc sống lưng. “Ba năm nay người ta kết luận cầu sập là tai nạn. Tôi không tin. Anh trai tôi là kỹ sư trưởng — cậu ấy chết cùng cây cầu do chính mình ký duyệt. Và giờ tôi tìm thấy một cái tên trong túi cậu ấy.” Anh gõ ngón tay lên mặt kính, ngay chỗ ba chữ khắc. “Tên của cô.”

Cô lùi lại nửa bước, lưng chạm vào tủ kính lạnh ngắt.

“Đêm cầu sập, cô ở đâu, Diệp Chi?”

Câu hỏi ấy, ba năm qua chưa ai từng hỏi cô. Bởi vì trên mọi giấy tờ, đêm đó cô đang ở nhà. Không ai biết chín giờ tối hôm ấy cô đã đứng dưới chân cầu Đông, dưới cơn mưa y hệt đêm nay, cầm trên tay một chiếc đồng hồ quả quýt mà một người đàn ông vừa dúi vào tay cô, thều thào một câu cô không bao giờ quên được:

“Giữ nó. Đừng đưa cho ai họ Cố. Nếu cầu sập tối nay — thì không phải tai nạn.”

Rồi anh ta chạy ngược lên cầu. Mười lăm phút sau, cầu sập.

Và chiếc đồng hồ ấy — cô đã chôn nó trong đáy hộp dụng cụ của ông ngoại, ba năm không dám mở ra.

Vậy thì chiếc đồng hồ đang nằm trên quầy lúc này, khắc tên cô, dừng đúng chín giờ mười lăm — là chiếc thứ hai.

Có hai chiếc đồng hồ giống hệt nhau.

Diệp Chi ngẩng phắt lên, mặt trắng bệch. “Chiếc này… anh tìm thấy nó ở đâu, chính xác là chỗ nào trong người anh trai anh?”

Cố Trạm chau mày trước phản ứng đột ngột của cô. “Túi áo ngực trái. Sao vậy?”

Cô không trả lời. Cô quay người, mở ngăn kéo dưới cùng của tủ dụng cụ, lôi ra một chiếc hộp thiếc gỉ sét, run rẩy bật nắp.

Bên trong trống không.

Chiếc đồng hồ cô chôn giấu ba năm — đã biến mất.

Và trên nền vải nhung đỏ nơi nó từng nằm, có một mảnh giấy nhỏ được gấp tư, mà cô chắc chắn hôm qua chưa hề có. Cô mở ra. Chỉ một dòng chữ, viết bằng nét bút cô nhận ra ngay lập tức — nét bút của ông ngoại, người đã mất ba năm:

“Khi người họ Cố tìm đến, đừng tin chiếc đồng hồ nào dừng ở chín giờ mười lăm.”

Sau lưng cô, tiếng Cố Trạm vang lên, lạnh hơn cả cơn mưa ngoài kia:

“Cô vừa giấu tôi điều gì vậy?”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *