Chương 28: Lời xin lỗi muộn màng của người cha
Phòng khách nhà họ Lục lần này không lạnh lẽo như lần trước. Ông Lục Hoài ngồi đó, trông già đi nhiều, trên bàn trước mặt là một khung ảnh cũ — ảnh vợ ông, và bên cạnh là tấm ảnh mẹ Diệp Hân đứng trước công trường Thịnh Viễn năm xưa.
“Ngồi đi,” ông nói, giọng không còn sắc lạnh. Ông nhìn Diệp Hân thật lâu, rồi làm một việc khiến cả cô lẫn Trạch Viễn sững sờ: ông đứng dậy, và cúi đầu.
“Bác xin lỗi cháu,” ông nói, giọng run run. “Xin lỗi vì lá thư năm xưa. Xin lỗi vì đã để mẹ cháu sống những năm cuối đời trong lặng lẽ. Xin lỗi vì hôm trước còn dùng nửa sự thật để chia rẽ hai đứa.”
“Bác…” Diệp Hân vội đỡ ông dậy, mắt cay xè.
“Mẹ cháu là người tốt nhất bác từng biết,” ông Lục nghẹn ngào. “Bà ấy cứu vợ bác, rồi lặng lẽ gánh hết mọi thiệt thòi, không một lời oán trách. Bác đã hèn nhát. Bác lấy tiền để mua sự thanh thản, nhưng cả đời bác chưa một ngày thanh thản. Suốt hai mươi bốn năm, bác dõi theo cháu từ xa, gửi học bổng giấu tên, nhìn cháu lớn lên giống mẹ như tạc… mà không dám nhận.”
Ông cầm lấy tay Diệp Hân, đặt vào đó một chiếc chìa khóa và một tập giấy tờ. “Đây là quyền sở hữu khu đất Bình An, bác chuyển lại cho cháu — cho gia đình cháu, những người thật sự thiết kế và giữ gìn nó. Còn cây bàng… hãy để nó đứng đó mãi mãi.”
Diệp Hân bật khóc. Không phải vì tài sản, mà vì cuối cùng, mẹ cô đã được minh oan, được ghi nhận, được trả lại danh dự.
“Còn chuyện của hai đứa,” ông Lục quay sang Trạch Viễn, ánh mắt dịu lại, “bác không phản đối nữa. Nhưng bác nói trước: nếu con làm con bé phải khóc, bác sẽ đứng về phía nó.”
Trạch Viễn nắm tay Diệp Hân, cười: “Con hứa. Cả đời chỉ để cô ấy cười.”
Chuyện hôn ước với nhà họ Hàn cũng được giải quyết gọn gàng. Hóa ra Hàn Thi Nhã, sau khi bắt tay Tống Nghiêm bị bại lộ, đã bị chính cha cô ta ép nhận sai và rút khỏi mọi tranh chấp; nhà họ Hàn chủ động hủy hôn ước để giữ thể diện. Thi Nhã rời thành phố, khép lại một chương drama.
Tối đó, khi ra về, Diệp Hân ngước nhìn bầu trời đầy sao, lòng nhẹ bẫng như trút được gánh nặng hai mươi bốn năm. Trạch Viễn khoác tay cô, giọng ấm áp: “Mẹ em, nơi nào đó, chắc đang mỉm cười.”
“Vâng,” cô dựa vào vai anh. “Và em nghĩ, mẹ cũng đang chờ xem… anh định trùng tu khu Bình An thế nào cho xứng với bản thiết kế của mẹ đấy.”
Trạch Viễn bật cười. “Vậy thì, cô chủ trì Diệp Hân, chúng ta bắt đầu lại từ đầu chứ?”
Leave a Reply