“Tẩm liệm cho xong trước canh ba. Vương phi chết bất đắc kỳ tử, để lâu trong phủ là điềm gở.”
Giọng đàn bà lạnh tanh rơi xuống từ đâu đó phía trên đầu tôi. Tôi nghe rõ từng chữ, chỉ có điều không sao mở nổi mắt, cũng không nhúc nhích được lấy một ngón tay.
Mùi trong không khí xộc thẳng vào khoang mũi — trầm hương, long não, và một thứ mùi ngòn ngọt tanh tanh mà bất cứ ai từng đứng trong phòng giải phẫu cũng nhận ra ngay. Mùi của một thi thể vừa lạnh đi.
Khoan đã.
Tôi là Kiều Diệp, pháp y trực đêm của trung tâm giám định. Đêm nay tôi cúi xuống bàn mổ để lấy mẫu từ một nạn nhân nghi trúng độc, rồi đèn chớp một cái, thái dương đau như bị bổ, và… Sao lại có mùi trầm? Trung tâm giám định làm gì có ai đốt trầm.
Tôi gắng sức, dồn hết ý chí vào hai mí mắt nặng như đá.
Mắt mở ra. Trần nhà gỗ chạm rồng phượng, đèn dầu leo lét hắt bóng người run rẩy. Tôi đang nằm ngửa trên một tấm phản, quanh mình phủ vải trắng, hai tay đặt xuôi theo thân. Kiểu đặt tay này tôi làm cả nghìn lần rồi — người ta đặt cho người chết.
Và cái người đang chết ấy, lúc này, là tôi.
Tôi bật ngồi dậy.
“A —!” Con hầu cầm khay khăn liệm hét lên thất thanh, khay đổ loảng xoảng, nó ngã ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch. “Ma… vương phi… vương phi sống lại rồi!”
Người đàn bà mặc gấm tía đứng ở cửa — kẻ vừa ra lệnh tẩm liệm — lùi phắt một bước, nhưng chỉ một khắc sau đã trấn tĩnh lại, ánh mắt sắc như dao lia thẳng vào tôi. Không phải mừng. Là dò xét. Là tính toán.
Tôi nắm lấy cổ tay chính mình. Mạch đập, tuy yếu và loạn, nhưng có. Da lạnh, môi khô nứt, đầu lưỡi tê dại — dấu hiệu kinh điển của trúng một loại độc làm chậm nhịp tim đến mức mạch gần như biến mất. Người xưa dễ lầm là chết. Nghề của tôi thì không.
Ký ức không phải của tôi ùa vào như nước vỡ đê. Thân xác này tên Tô Ngưng, chính phi của Trấn Bắc Vương. Ba hôm trước bị vu cho tội hạ độc lão vương gia, chưa kịp thanh minh đã “đột tử” trong phòng giam gia pháp. Người ra lệnh liệm tôi cho nhanh, chính là trắc phi Lý thị — người đàn bà gấm tía đang đứng kia.
Tôi suýt bật cười. Cả một đời tôi mổ xẻ để tìm ra kẻ giết người. Giờ nạn nhân là tôi, và hung thủ đang đứng cách ba bước chân.
“Vương phi vừa qua cơn bạo bệnh, thần trí chưa tỉnh, nói năng lảm nhảm là chuyện thường.” Lý thị cất giọng, dịu dàng đến mức gai người, rồi quay sang đám hạ nhân. “Còn chưa mau đỡ vương phi nằm xuống nghỉ? Đại phu bảo phải tĩnh dưỡng, ai làm kinh động, ta lấy đầu người đó.”
Đám hạ nhân ngơ ngác tiến lại. Tôi hiểu ngay: nếu bây giờ tôi ngoan ngoãn nằm xuống, đêm nay tôi sẽ “tĩnh dưỡng” đến chết thật.
“Khoan.” Tôi lên tiếng, cố ép giọng mình theo lối xưng hô mà ký ức của Tô Ngưng mách bảo. “Trước khi liệm, các ngươi có động vào thi thể đặt ở gian bên cạnh không?”
Cả phòng khựng lại. Sát vách quả nhiên có một tấm phản thứ hai, phủ vải trắng — một thi thể khác. Ký ức cho tôi biết đó là Thúy Nhi, đại nha hoàn thân cận của Tô Ngưng, chết cùng đêm, người ta bảo là “bệnh dịch lây từ vương phi”.
Bệnh dịch cái gì. Tôi tụt khỏi phản, chân mềm nhũn nhưng vẫn lết được tới bên tấm phản kia, giật tấm vải phủ mặt.
Gương mặt cô gái tím tái, khóe miệng ứ một vệt bọt hồng đã khô, mười đầu ngón tay xám như chì. Tôi cầm bàn tay lạnh ngắt ấy lên, ấn nhẹ vào móng — chỗ ấn trắng ra rồi lâu mới hồng lại. Tôi vạch mí mắt cô: kết mạc lấm tấm những điểm xuất huyết li ti như hạt vừng.
Không phải bệnh dịch nào cả. Đây là trúng độc cấp tính, cùng một loại độc đang chảy trong người tôi lúc này — chỉ khác, cô ấy uống liều đủ chết.
“Cô ta bị bịt miệng.” Tôi nói, giọng lạnh đi, cái lạnh nghề nghiệp quen thuộc quay về. “Móng tay xám, xuất huyết dưới kết mạc, bọt hồng ở miệng. Người bị dịch bệnh không chết kiểu này. Người bị đầu độc, rồi bị chặn không cho kêu cứu, mới chết kiểu này.”
“Ngươi…” Lý thị bước tới, giọng vẫn êm nhưng ngón tay đã siết chặt vạt áo. “Vương phi mê sảng đến mức bôi nhọ cả người đã khuất rồi.”
“Ta chưa nói ai đầu độc.” Tôi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt bà ta. “Sao trắc phi vội thế?”
Không khí đặc quánh lại. Ngoài sân, tiếng bước chân dồn dập vang lên, đèn lồng đỏ rực soi loang qua khe cửa. Một giọng đàn ông trầm, lạnh, cắt ngang tất cả như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ:
“Bổn vương nghe nói… vương phi chết rồi cơ mà?”
Cửa bật mở. Người đàn ông mặc giáp đen còn vương bụi đường đứng sững ở ngưỡng cửa, ánh mắt quét một vòng: con hầu ngã dưới đất, Lý thị tái mặt, tấm vải liệm bị lật, và tôi — đang đứng bên một xác chết, tay vẫn cầm cổ tay người đã khuất.
Ký ức của Tô Ngưng đập trong đầu tôi: đây là Trấn Bắc Vương Tiêu Cảnh, phu quân trên danh nghĩa của thân xác này. Người chồng chưa từng nhìn cô lấy một lần tử tế. Người mà ba hôm trước đã đích thân ký lệnh giam cô vào phòng gia pháp.
Mắt anh ta dừng lại trên gương mặt tôi, đồng tử co lại. “Ngươi… không phải là nàng.”
Tôi sững người. Cả căn phòng có ai biết tôi không còn là Tô Ngưng nữa. Chỉ một câu, người đàn ông này đã nhìn xuyên qua tôi.
Anh ta bước tới một bước, tay đặt lên chuôi kiếm, giọng hạ xuống chỉ đủ hai người nghe:
“Tô Ngưng sợ máu đến ngất. Còn ngươi — đang bắt mạch một cái xác mà tay không hề run.”
Leave a Reply