Chương 27: Nụ hôn dưới tán bàng
Người dân dần tản đi, để lại khoảng sân chỉ còn hai người và một cây bàng. Nắng chiều xuyên qua vòm lá, rắc những đốm vàng lên vai họ.
Trạch Viễn vẫn nắm tay Diệp Hân, như sợ buông ra cô sẽ lại chạy mất. “Đừng bỏ đi nữa,” anh nói, giọng khàn. “Hai tuần vừa rồi… là hai tuần dài nhất đời anh.”
“Em xin lỗi,” Diệp Hân cúi đầu. “Em đã để nỗi đau che mắt. Em nghĩ mình chỉ là quân cờ, nghĩ giữa chúng ta là một món nợ. Em quên mất… hỏi anh một câu.”
“Vậy giờ hỏi đi,” anh khẽ nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh Lục,” cô hít một hơi, tim đập thình thịch. “Anh đến với em… vì em, hay vì em là con gái ân nhân của nhà anh?”
“Nhìn anh mà nghe cho rõ.” Trạch Viễn đặt tay cô lên ngực trái mình, nơi trái tim đang đập gấp. “Cậu bé tám tuổi năm ấy yêu quý cô bé chia kẹo, đó là sự thật. Nhưng người đàn ông hôm nay đứng đây, yêu em — yêu Diệp Hân cứng đầu dám cãi anh trong phòng họp, yêu người ôm cây khóc giữa đám đông, yêu cô gái vẽ cả một khu phố bằng trái tim — không liên quan gì đến ân oán của cha mẹ. Anh yêu em. Chỉ em thôi. Không phải cái bóng của ai cả.”
Nước mắt Diệp Hân lăn dài, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc. Bao nhiêu tự ti, bao nhiêu sợ hãi, tan biến dưới ánh mắt chân thành ấy.
“Còn em thì sao?” anh hỏi, lần đầu tiên trong giọng nói kiêu ngạo ấy có chút run rẩy của một người sợ bị từ chối. “Em có… ”
Anh chưa nói hết câu. Diệp Hân đã nhón chân, vòng tay qua cổ anh, và hôn anh.
Nụ hôn mà cả hai đã lỡ hẹn dưới cơn mưa công trường ngày nào. Nụ hôn của hai đứa trẻ lạc nhau hai mươi bốn năm. Trạch Viễn khựng lại nửa giây vì bất ngờ, rồi vòng tay siết chặt lấy eo cô, đáp lại nồng nàn. Gió luồn qua tán bàng, lá xào xạc như vỗ tay, và cả thế giới thu lại chỉ còn hai người dưới bóng cây.
Khi rời nhau ra, mặt Diệp Hân đỏ ửng. Trạch Viễn cười — nụ cười rạng rỡ nhất cô từng thấy trên gương mặt lạnh lùng ấy. Anh áp trán mình vào trán cô, thì thầm: “Cuối cùng cũng tìm được em rồi. Lần này, anh không để em đi nữa đâu.”
“Vâng,” Diệp Hân mỉm cười trong vòng tay anh.
Nhưng hạnh phúc còn một chướng ngại cuối cùng. Điện thoại Trạch Viễn rung lên. Là tin nhắn của cha anh — ông Lục Hoài: *“Đưa con bé về nhà. Ta có chuyện muốn nói. Với cả hai đứa.”*
Diệp Hân nhìn dòng tin, tim khẽ thắt lại. Người cha từng bảo cô rời xa Trạch Viễn, giờ lại triệu cả hai về. Cánh cửa cuối cùng — sự chấp nhận của gia tộc họ Lục — vẫn còn chưa mở.
Leave a Reply