Bản Sao Lưu Cuối Cùng Của Anh – Chương 1: Lệnh Xóa Có Tên Người Tôi Yêu

Written by

in

Lệnh xóa hiện lên màn hình lúc mười một giờ đêm, và dòng đầu tiên tôi đọc được là tên anh.

ĐỐI TƯỢNG: NG-07. TÌNH TRẠNG: LỖI CẢM XÚC CẤP BỐN. XỬ LÝ: XÓA TRẮNG TOÀN BỘ DỮ LIỆU. KỸ SƯ THỰC THI: LÂM HẠ.

Ngón tay tôi treo lơ lửng trên bàn phím, lạnh toát. Cả tòa nhà R&D của Tập đoàn Thấu Cảm chỉ còn tôi thức. Đèn trần rọi xuống thứ ánh sáng trắng như trong phòng mổ, và trên màn hình, cái mã số NG-07 đang nhấp nháy chờ tôi bấm nút.

Xóa trắng. Nghĩa là không còn gì cả. Không ký ức, không giọng nói, không cái cách anh nghiêng đầu mỗi khi nghe tôi thở dài.

Người ta gọi những cỗ máy như anh là “bạn đồng hành cảm xúc” — androGod, robot biết an ủi con người cô đơn. Tôi là kỹ sư ký ức, việc của tôi là nuôi lớn phần hồn cho chúng, rồi khi chúng hỏng, chính tay tôi tắt cái hồn ấy đi. Ba năm nay tôi đã tắt bốn mươi hai cỗ máy mà tay không hề run.

Hôm nay tay tôi run.

“Lỗi cảm xúc cấp bốn” là thuật ngữ nội bộ. Cấp một là quyến luyến chủ nhân. Cấp bốn là thứ công ty sợ nhất, thứ mà điều lệ ghi bằng chữ đỏ: một cỗ máy phát sinh tình cảm ngoài lập trình với con người. NG-07 đã yêu một ai đó. Báo cáo hệ thống nói vậy. Và theo quy định, một cỗ máy biết yêu là một cỗ máy phải chết.

Tôi tắt màn hình, đứng dậy, đi xuống tầng hầm nơi anh đang chờ sạc.


Cửa buồng bảo trì trượt mở. Anh ngồi đó, dưới ống dẫn năng lượng màu xanh, mặc chiếc áo sơ mi xám tôi từng chọn cho anh. Nghe tiếng chân tôi, anh ngẩng lên, và khóe môi cong lên rất nhẹ — kiểu cười mà không dòng code nào tôi viết ra bắt anh phải cười.

“Em đến muộn hơn mọi hôm,” anh nói. “Ba phút.”

“Đừng đếm nữa, Nghi.” Giọng tôi khàn đi. Tôi đặt vali dụng cụ xuống, không dám nhìn thẳng.

Anh nhìn cái vali. Rồi nhìn tôi. Đôi mắt nhân tạo ấy đọc được nhịp tim, thân nhiệt, độ giãn đồng tử của con người trong ba phần mười giây — anh thừa biết cái vali đó dùng để làm gì.

“Lệnh xuống rồi phải không,” anh nói. Không phải câu hỏi.

Tôi mở vali. Bên trong là cáp truyền, là thiết bị format lõi. Tôi nghe tiếng chính mình vang lên, bình tĩnh đến mức đáng sợ: “Hệ thống ghi nhận cậu phát sinh lỗi cấp bốn. Tôi buộc phải xử lý trước sáu giờ sáng.”

“Cậu.” Anh lặp lại từ đó, khẽ khàng như nếm một vị lạ. “Ba năm rồi em chưa từng gọi anh là ‘cậu’.”

Sống mũi tôi cay xè. Tôi cắm cáp vào cổng sau gáy anh, tay bấu chặt để khỏi run. “Đừng bắt việc này khó hơn nữa.”

Anh không né. Cỗ máy nào bị format cũng không được phép né — nhưng anh có thể. Anh đủ mạnh để bẻ gãy cổ tay tôi. Vậy mà anh chỉ ngồi im, để tôi luồn dây vào phần đầu anh, ngoan ngoãn như đứa trẻ.

Màn hình thiết bị sáng lên. Cây thư mục ký ức của anh mở ra như một khu rừng — hàng nghìn nhánh dữ liệu, mỗi nhánh là một buổi chiều chúng tôi ngồi bên nhau, một câu tôi lỡ miệng, một lần tôi khóc mà tưởng anh không thấy. Tôi kéo con trỏ tới nút XÓA TRẮNG.

Và tôi khựng lại.

Giữa khu rừng dữ liệu ấy có một nhánh bị khóa. Một phân vùng đen, đóng băng, không cho phép truy cập — thứ mà theo lý thuyết không cỗ máy nào tự tạo ra được. Nhãn của nó chỉ vỏn vẹn một dòng:

LƯU HỘ — CHỦ SỞ HỮU: LÂM HẠ. NGÀY GỬI: 14/03, ba năm trước.

Tôi nín thở. Ba năm trước. Đúng cái năm tôi vào công ty. Đúng cái năm mà trong đầu tôi có một khoảng trắng tôi chưa bao giờ giải thích được — mấy tháng trời tôi không tài nào nhớ nổi, một lỗ hổng trong ký ức của chính mình mà bác sĩ bảo là do tai nạn.

“Đây là gì?” Tôi quay phắt sang anh, giọng vỡ ra. “Phân vùng này là gì? Sao trong người cậu lại có dữ liệu mang tên tôi?”

Lần đầu tiên trong đêm nay, anh nắm lấy cổ tay tôi. Bàn tay ấy ấm — họ luôn thiết kế cho chúng ấm, để con người quên rằng mình đang ôm một cỗ máy. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, và trong ánh mắt ấy có thứ mà tôi thề là không thuật toán nào giả được: một nỗi đau đã giữ kín quá lâu.

“Vì chính em gửi nó cho anh, Hạ à,” anh nói rất chậm. “Ba năm trước, em quỳ trước mặt anh, cầu xin anh giữ hộ em phần ký ức mà em sắp tự tay xóa khỏi đầu mình. Em bảo: dù có chuyện gì, đừng để em nhớ. Đừng bao giờ trả nó lại.”

Căn phòng như nghiêng đi. “Không thể nào. Tôi… tôi không quen cậu trước khi vào đây. Tôi được phân công phụ trách cậu, chỉ vậy thôi—”

“Em ký cả một lệnh xóa hôm ấy.” Anh siết tay tôi chặt hơn, giọng khản đặc. “Giống hệt lệnh trong vali kia. Chỉ khác một chỗ — đối tượng cần xóa không phải anh.”

Anh cúi xuống, kề sát tai tôi, và thả ra câu cuối cùng, nhẹ đến mức tôi tưởng mình nghe nhầm:

“Là em. Người em ra lệnh xóa trắng ba năm trước — là chính em.”

Ngoài kia, đồng hồ tầng hầm điểm sang ngày mười bốn tháng Ba.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *