Kiếm Gọi Đúng Tên Ta – Chương 1: Thanh Kiếm Trong Lò Gọi Tên Ta

Written by

in

“Lại nứt nữa rồi. Con phế vật này đúc mười thanh thì hỏng chín.”

Tiếng cười khẩy văng ra giữa Luyện Khí Đường như một nắm muối ném vào vết bỏng. Tô Vãn quỳ trước lò lửa, hai bàn tay còn đen nhẻm tro than, nhìn thanh trường kiếm vừa lấy ra đã rạn một đường chỉ tóc dọc sống lưỡi. Nàng không ngẩng lên. Ngẩng lên làm gì, nàng thuộc lòng gương mặt đắc ý của sư huynh Hạ Lăng đến từng nếp nhếch mép.

“Trưởng lão dặn giao đủ ba mươi thanh trước rằm,” Hạ Lăng khoanh tay, gót giày di lên vụn sắt vụn dưới chân nàng. “Ngươi đúc kiểu này, tông môn nuôi ngươi tốn cơm.”

Tô Vãn siết chặt cán búa. Nàng mười chín tuổi, ở Huyền Thiết Tông đã tám năm, mà vẫn chỉ là một luyện khí sư hạng bét, kẻ mà cả tông ai cũng biết linh căn tắc nghẽn, không tu nổi một tầng Luyện Khí. Người ta cho nàng ở lại chỉ vì một lẽ: bàn tay nàng chịu được lửa nền của lò Cửu Chuyển mà không cần hộ thể chân khí, chuyện mà đến đệ tử Trúc Cơ cũng phải rụt tay.

“Ta sẽ đúc lại,” nàng nói, giọng khàn vì khói.

“Đúc lại bằng gì? Bằng cái linh căn thủng lỗ chỗ của ngươi à?” Hạ Lăng bật cười, rồi ánh mắt hắn chợt liếc về góc đường, nơi một tấm vải đen phủ lên vật gì đó dài quá thân người. Nụ cười của hắn đổi màu. “À phải. Trưởng lão còn giao ngươi một việc nữa. Việc mà không ai trong bọn ta thèm nhận.”

Hắn giật tấm vải đen xuống.

Bên dưới là một thanh cổ kiếm gãy làm đôi. Lưỡi kiếm màu tro nguội, không phản chiếu ánh lửa, như thể nó nuốt hết ánh sáng chạm vào. Chỉ nhìn thôi, gáy Tô Vãn đã dựng lên một luồng lạnh, và — kỳ lạ thay — sống mũi nàng cay xè, như sắp khóc vì một chuyện nàng không nhớ nổi.

“Trảm Nguyệt,” Hạ Lăng hạ giọng. “Ba trăm năm trước nó chém rụng nửa Bắc Cương, giết cả chủ nhân của chính mình rồi tự gãy. Trưởng lão muốn nối lại lưỡi kiếm để hiến lên Tế Kiếm Đại Điển. Ba đại luyện khí sư đã thử. Một người cụt tay, hai người phát điên.” Hắn nhìn nàng, ánh mắt lần đầu có chút gì gần với thương hại. “Giờ tới lượt con phế vật không sợ chết. Đúc được thì tông môn ghi công. Chết thì… cũng chẳng ai tiếc.”

Hắn bỏ đi, để lại nàng một mình với cái lò và thanh kiếm gãy.

Đêm xuống, cả Luyện Khí Đường chỉ còn tiếng lửa thở. Tô Vãn đặt hai đoạn Trảm Nguyệt lên đe, châm lò Cửu Chuyển tới nền lửa xanh. Theo lẽ thường, muốn nối linh kiếm phải dùng chân khí dẫn hồn kim loại. Nàng không có chân khí. Nàng chỉ có đôi tay trần và một thói quen kỳ quặc từ nhỏ: khi chạm vào kim loại nóng, nàng nghe được nó “kêu”. Sắt non kêu ong ong, thép tốt ngân như chuông. Chưa ai tin nàng, nên nàng chưa từng kể.

Nàng áp lòng bàn tay lên chỗ gãy của Trảm Nguyệt.

Không ong ong. Không ngân nga.

Là một hơi thở.

Chậm, sâu, như ai đó vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ rất dài. Rồi giữa tiếng lửa reo, một âm thanh trầm khàn vang lên — không lọt qua tai, mà nổi thẳng trong đầu nàng, gần đến mức nàng nghe được cả sự run rẩy trong đó.

“A Nguyệt… cuối cùng nàng cũng tới.”

Cây búa rơi khỏi tay Tô Vãn, đập xuống nền đá vang chát chúa. Nàng lùi lại, tim đập loạn như trống trận. A Nguyệt. Không ai trên đời này gọi nàng như thế. Không ai — trừ trong những giấc mơ nàng vẫn giấu, giấc mơ có một người đàn ông mặc giáp đứng dưới trận mưa tên, quay đầu gọi nàng bằng đúng hai chữ ấy, rồi tan thành tro trước khi nàng kịp chạy tới.

“Ngươi… là ai?” Nàng thì thào, cổ họng khô khốc. “Ta không phải A Nguyệt. Ta là Tô Vãn. Ta chỉ là một luyện khí sư—”

“Nàng luôn nói dối vụng về như thế.” Giọng nói trong đầu nàng dịu đi, và Tô Vãn kinh hãi nhận ra trong giọng ấy có nụ cười. “Ba trăm năm trước, chính tay nàng rèn ra ta. Rồi chính tay nàng bẻ gãy ta, để phong ấn thứ ta mang trong lưỡi. Nàng không nhớ, phải không?”

Nền lửa xanh bỗng bùng lên đỏ rực. Trong quầng lửa, hai đoạn Trảm Nguyệt tự nhấc khỏi mặt đe, xoay tròn, chỗ gãy hướng vào nhau. Và ở lõi ngọn lửa, nơi lẽ ra chỉ có than hồng, Tô Vãn thấy một đôi mắt mở ra. Mắt người. Đen như đêm không trăng, đang nhìn thẳng vào nàng, đầy một nỗi chờ đợi dài đằng đẵng khiến ngực nàng nhói lên.

“Ta đợi nàng rèn lại ta ba trăm năm.” Đôi mắt ấy nheo lại. “Nhưng nàng phải nhanh lên. Thứ ta phong ấn trong lưỡi kiếm… sắp thức dậy trước cả khi nàng nhớ ra ta là ai.”

Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ lim của Luyện Khí Đường bật tung.

Ánh đuốc tràn vào. Trưởng lão Huyền Thiết Tông đứng giữa ngưỡng cửa, sau lưng là một hàng đệ tử Kim Đan, kiếm đã tuốt khỏi vỏ. Ánh mắt lão không nhìn Tô Vãn, mà dán chặt vào đôi mắt cháy trong lò, và lần đầu tiên trong tám năm, Tô Vãn thấy trên gương mặt vị trưởng lão quyền uy ấy một thứ nàng chưa từng nghĩ ông ta biết tới.

Sợ hãi.

“Tránh xa thanh kiếm đó ra, nghiệt đồ!” Lão gằn từng chữ, tay bắt quyết. “Ngươi vừa mở lại thứ mà cả tông môn ta đã phong ấn ba trăm năm — ngươi có biết ngươi thực sự là ai không?”

Tô Vãn đứng chôn chân giữa hai luồng ánh mắt: một bên là trưởng lão sắp ra tay, một bên là đôi mắt trong ngọn lửa đang lặng lẽ gọi tên nàng lần nữa.

Và trong khoảnh khắc ấy, ký ức đầu tiên của kiếp trước — sắc bén như một nhát chém — bổ thẳng vào tâm trí nàng.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *